Thơ tự do của ĐỗHoàng (Bài 12)

Thứ sáu - 30/08/2019 23:11
VỀ NGƯỜI LÍNH Gửi nhà văn Nguyễn Minh ChâuTôi không thích ”Dấu chân người lính” (1) của anh! nó mới chỉ là dấu chân thôi. điều suy nghĩ ấy đến giờ tôi vẫn đúng. có lẽ anh và cuộc đời chấp nhận. tác phẩm bề ngoài hiện thực chiến tranh hôm nay!
Thơ tự do của ĐỗHoàng (Bài 12)
THƠ TỰ DO CỦA ĐỖ HOÀNG (Bài 12)        

VỀ NGƯỜI LÍNH (*)

Gửi nhà văn Nguyễn Minh Châu

Tôi không thích ”Dấu chân người lính” (1) của anh!
        nó mới chỉ là dấu chân thôi.
             điều suy nghĩ ấy đến giờ tôi vẫn đúng.
                     có lẽ anh và cuộc đời chấp nhận.
                                  tác phẩm bề ngoài hiện thực
                                              chiến tranh hôm nay!

Còn gì hơn
khi đời có lời hay
Tiểu luận của anh về
“Cánh rừng già và người viết trẻ” (2)
Cái tiểu luận
      dù né tránh đi nhiều tầng
                      nhưng vẫn làm cho tôi
                              hai lần vỡ lẽ
                                     hai lần quý mến anh hơn!


               


Người cầm bút

                 viết về chiến tranh
                     mà quên đi nỗi đau của người lính
                             là bất công  (3)
                                  là phản bội lại phần hy sinh
                                            khổ đau,
                                                   tang thương
                                                             của cuộc đời trận mạc! (4)

Người cầm bút
     viết về chiến tranh
            mà quên đi những ngày gian nan
                         khốn cùng
                                 cực nhọc
                                        là quên đi tình thương rộng lớn của con người! (5)

Nỗi lòng anh
      làm xúc động tim tôi!
               tình tác giả
                         cao chiều cao tác phẩm.
                              
                                 những trang viết ngày qua
                                    
                                   còn mang tính chất cổ động
                                               nó mới chỉ là bề ngoài
                                                            của hiện thực chiến tranh!

Bây giờ
              khi tiếng súng trên chiên trường vừa mới tạm ngưng
                      ta lẽ nào tự chôn sâu
                             những điều trái tim ta
                                     thường nấu nung, suy nghĩ?
Ta lẽ nào?
          điềm nhiên
                nhìn cuộc chiến tranh chống Mỹ
                           bằng ánh bồ câu
                                   ngây thơ hoài như chú học trò con!

Giải bày thật lòng
    biết nhìn rõ giá trị chân tính
          của bao sự tích anh hùng
                bao chiến công xô bồ
                         làm loài người kinh ngạc
                                 là có muôn vàn cái chết

                                        còn kinh hoàng hơn cả lúc bom bay!

Tất nhiên
      không dễ dàng gì
                   người viết,
                            viết được ngay
                                     và in được ngay.
                                            cái lý lẽ của những ngày kháng chiến.
                                                 song cái cần nhất
                                                         mà muôn đời cấn đến
                                                            là người cầm bút có lương tâm!

Tôi quý mến anh
     là một quân nhân.
         một quân nhân nào không có nỗi đau trong trận đánh
                dẫu trận đánh ấy
                        ta hoàn toàn chiến thắng
                               thì cái thất bại đang chờ
                                       trong giữa lúc mọi người cười


                                                                    nhìn lũ giặc tan thây!  

 
  Tôi quý mến anh
          là một con người
                   một quân nhân Việt Nam thẳng ngay.
                             một con người, một quân nhân Việt Nam
                                    không cần một phương pháp nào tráo trở.
                                             một con người, một quân nhân Việt Nam                                                  không hề biết sợ!
                                                   để nói lên bao sự thật tro tàn
                                                       từ trong nỗi thương đau!


Người lính như tôi
       một lúc chưa thể hiểu hết đâu.
             một lúc làm sao hiểu hết lương tâm của người chân chính
                        song giá trị mà muôn đời cần đến
                               vẫn là người cầm bút có lương tâm!
                 

Bài viết của anh tuy chỉ giản đơn
      nhưng nó là cánh cửa mở ra cho loài người có lương tâm suy nghĩ

       cho loài người có lương tâm nhìn ra cuộc chiến tranh chống Mỹ
                với bao sự tích bi hùng!

Những ngày qua đọc anh, suy nghĩ về anh
          là tôi biết những điều ấy cho tôi yêu anh thêm lần nữa
                    là tôi biết nhìn lại
                             những suy nghĩ và cách viết của mình còn nông cạn quá
                                     trên đường chiến chinh
                                           tôi là người lính chưa đi xa.

“Người viết trẻ và cánh rừng già”
tác phẩm của những ngày đánh Mỹ.

Ôi! Còn biết bao những cách nhìn đời
             cách tìm chân lý
                              để tìm ra giá trị đời văn!

Qua tháng
          qua năm
              đổi máu trong chiến tranh
  
                     ta mới chỉ hiểu một phấn cái chuyện đời ta đang viết
        
                       tự ta mới dám nói lên sự thật
                                             mà loài người không thể nghĩ suy thay!


Cuộc chiến bộn bề của những ngày hôm nay
                       
 không thể dăm năm, mười năm mình làm hết được.
              điều anh nói như một lời tâm huyết.
                    giải bày cho hàng triệu người lính đang hành quân!


Mọi thế hệ sẽ trôi đi
           nhưng thời gian trường tồn
                    còn lại
                          thời gian và người lính
                                 sẽ làm hết công việc viết văn của đời mình!


                   Đêm Mỹ Cương - Đường Trường Sơn  
                     Biên giới Việt - Lào
                  Ngày 9 tháng 11 năm 1973

    Đ - H
  1. Tiểu thuyết của Nguyễn Minh Châu
  2. Tiểu luận của Nguyễn Minh Châu in trên Tạp chí Văn nghệ Quân đội tháng 2 năm 1973
  3. (4) (5) Ý trong tiểu luận của Nguyễn Minh Châu
            (*) Rút trong tập thơ Tâm sự ngưXB Văn học 1996 - NXB Hội Nhà văn  2018 (tái bản)    
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

ĐAN RỖ LÊ THÀNH NGHỊ BỐC THỐI – NGUYỄN KHOA ĐIỀM KHAO KHÁT ĐẾN NHỮNG MIỀN TRONG XANH

Đỗ Hoàng Đan rỗ (1) Lê Thành Nghị vừa viết một bài “Nguyễn Khoa Điềm khao khát đến những miền trong xanh” (2). Bài viết khá dài nhằm tâng bốc, tụng ca ông quan to Nguyễn Khoa Điềm đứt gánh giữa chừng đã về vườn!  Bài viết chọn trong tập vô lối Cõi Lặng và những bài lẻ in trên các tạp chí báo...

Thống kê
  • Đang truy cập53
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm52
  • Hôm nay5,176
  • Tháng hiện tại173,621
  • Tổng lượt truy cập3,486,465
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây