Thơ tự do của Đỗ Hoàng (Bài 14)

Thứ sáu - 06/09/2019 23:48
THƠ TỰ DO CỦA ĐỖ HOÀNG (Bài 14)CHUYỆN SÔNG MÁU, NÚI XƯƠNG (*)Mới vào lính,Họ chưa biết đâu!Con gái lớn lên buổi đầu xa mẹ.Tôi xót xa nhìn những cô gái ngây thơ, trươi trẻ.Ái ngại cuộc đời chinh chiến xâm lăng!Họ ngủ êm lành đêm nay,Họ có biết không?
Thơ tự do của Đỗ Hoàng (Bài 14)


THƠ TỰ DO CỦA ĐỖ HOÀNG (Bài 14)

CHUYỆN SÔNG MÁU, NÚI XƯƠNG (*)

Mới vào lính,
Họ chưa biết đâu!
Con gái lớn lên buổi đầu xa mẹ.
Tôi xót xa nhìn những cô gái ngây thơ, trươi trẻ.
Ái ngại cuộc đời chinh chiến xâm lăng!

Họ ngủ êm lành đêm nay,
Họ có biết không?
Những miền rừng xa xôi đang há mồm chờ họ đến.
Những miền rừng của chúa sơn lâm và thần sốt rét.
Sẽ làm cho những thân thể kiện cường thành xanh tái, vàng rơ!

Họ có biết không?
Những vùng rừng họ đi qua.
Trăm năm hút hun đừng hòng mong ngày trở lại


Trăm năm quay cuồng chẳng nhìn đâu ra dáng mẹ!
Và anh mắt người trai từng thuở yêu đương!

Họ đã kinh hoàng chưa?
Hai chữ Trường Sơn!
Đã chôn vùi biết bao nhiêu thế hệ
Đã lấy mất biết bao nhiêu tuổi trẻ.
Những binh đoàn rủi số đi qua!

Rồi còn biết bao nhiêu điều cay đắng xót xa.
Trong bom đạn, người với người là thú dữ.
Trong bom đạn máu tim hồng thành máu quỷ.
Cái chết oán thù còn mang hận đến nghìn năm!

Kẻ nào dù có mệnh số may mắn hơn.
Được sống sót trở về sau vạn nghìn ngày chinh chiến,
Thì mẹ già quê hương không thể nào nhận diện
Con gái minh ngày xưa yêu kiều nay còm cõi ma tàn!

Tôi biết các cô gái dịu hiền, ngây thơ không suy nghĩ gì hơn
.
Khi cái bịp đã nâng lên thành chủ nghĩa.
Khi cái ác đã lên ngôi hoàng đế.
Khi cuộc đời bị ngự trị bất công!

Lần đầu tiên xa nhà
Chạm mặt với chiến tranh!
Thấy cảnh đạn bom, thấy máu đào rơi họ giật mình khủng khiếp
Thực trạng cuộc đời họ chưa hiểu hết.
Sẽ là mối hận nghìn thu!

Tôi bần thần nhìn những cô gái ngây thơ,
Con gái tuổi mộng mơ độ trăng tròn lẻ,
Con gái nhà quê buổi đầu xa mẹ.
Sẽ sống thế nào trong năm tháng chiến tranh?

Lòng riêng tôi như biển cả đau ngầm!
Khi nghĩ đến những vùng rừng đầy sọ người và xương cốt.
Những vùng rừng người ta không mong sống sót,
Để trở về nhìn sông nước quê nhà.

Họ sẽ đến những vùng rừng tử địa tha ma.
Con gái ngây thơ lỡ phải choàng áo lính,

Họ sẽ tận mắt nhìn chiến trận,
Như nhìn những cái chết hôm nay!

Hết lớp này lại lớp khác lên thay.
Chuyện máu thành sông,
Chuyện xương thành núi.
Không phải chuỵện hoang đường văn chương diệu vợi.
Mà chuyện cuộc đời, chuyện thật hôm nay!

Ôi con gái rộn ràng
Lứa tuổi đắm say.
Sẽ sống ra sao?
Người nào sống sót!
Riêng tôi
Tôi mong cho họ trở về được hết.
Để gặp lại mẹ hiền
Gặp lại quê hương.

Chứ sự thật thì
Sự thật…
Đừng nghĩ chuyện sông máu,
núi xương!

20 – 11 – 1973
Đ - H
(*) Rút trong tập thơ Tâm sự người lính - NXB Văn học 1996 - NXB Hội Nhà văn 2018 (tái bản)


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi và ngoài trời
Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi, mũ và ngoài trời  

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thống kê
  • Đang truy cập44
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm43
  • Hôm nay5,121
  • Tháng hiện tại173,566
  • Tổng lượt truy cập3,486,410
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây