Thơ tự do của Đỗ Hoàng (Bài 11)

Thứ tư - 21/08/2019 23:14
Cuộc đời lính
Nào có ra thớ gì!
Thằng cha cầm quyền nào cũng hô hào cổ động.
Xui bẩy loài người quăng cuộc sống,

Lao vào chém giết tang thương!
Tôi đã đi đến tận cùng của cuộc chiến tranh
Đã thấy mũi viên đạn đồng kia nhọn sắc như một luồng ác ý
Khẩu súng lạnh như dòng nghịch lý
Giữ cuộc đời bao mớ triết lý rơm!
Thơ tự do của Đỗ Hoàng (Bài 11)


THƠ TỰ DO CỦA ĐỖ HOÀNG (Bài 11)
TÂM SỰ NGƯỜI LÍNH





      SỰ THẬT CHIẾN TRANH (*)





Cuộc đời lính
Nào có ra thớ gì!
Thằng cha cầm quyền nào cũng hô hào cổ động.
Xui bẩy loài người quăng cuộc sống,

Lao vào chém giết tang thương!
Tôi đã đi đến tận cùng của cuộc chiến tranh
Đã thấy mũi viên đạn đồng kia nhọn sắc như một luồng ác ý
Khẩu súng lạnh như dòng nghịch lý
Giữ cuộc đời bao mớ triết lý rơm! 


 Giữa cuộc đời bao thứ văn chương trôi tuột lá môn,
Bao thứ văn chương phản thùng chữ nghĩa,
Bao thứ lời ca chỉ làm thêm tội lỗi,
Đang chất chồng thêm những bãi tha ma!

Tột cùng đinh hạng lính hèn tôi đã sống qua,
Nỗi khổ đau của người trai chinh chiến,
Nỗi bất công của ngàn đời chịu đựng,

Chết lặng im như hòn đá bên đường!

Tôi sống tột cùng với những kẻ chiến chinh cấp bậc lính trơn
Với những người con gái, con trai buổi đầu xa mẹ,
Với những người con gái con trai đã mất thời trai trẻ.
Những tiếng nấc xé lòng, mặt trời giết ngày xanh!

Nỗi hận thù nghìn đời kẻ bày ra chiến tranh,
Biến nhà văn trở thành biệt kích
Biến đồng loài thành ra tội đồ thứ thiệt,
Trái đất tỷ năm này dằng dặc khổ đau!
        


Bọn chúng muốn lưu tiếng tăm còn mãi mai sau,
Muốn tổ tông giống dòng nghìn đời quan tước.
Bọn chúng muốn thăng quan tiến chức,
Tranh giải thưởng này đến các giải thưởng kia.

Đến như cái Nô Ben nào có  ý nghĩa gì.
Khi phần thưởng trao vào tay quỹ dữ (1)
Khi phần thưởng lại trao cho những tên đồ tể,
Coi mạng người như cỏ rác
trong cuộc chiến tranh này!


Thực ra cái công lao hoà bình của
ngàn xưa và của hôm nay
Là công lao của người lính,
Là công lao vô bờ mà không người lính
nào tính đến
Họ không cần ghi công lao gì trong những cuộc so gươm.


Người lính cần nhất là bản án công tâm
Khi họ ở trên ghế quan toà.
Lời buộc tội này cho những kẻ
coi máu người như nước lã
Cho những kẻ tranh chức, tranh quyền, ích kỷ.
Cho những bộ óc mộng mị điên khùng!
Loài người trong năm nghìn năm
Năm nghìn cuộc chiến
Năm tỷ người rơi đầu trên lưỡi kiếm

Hãy lắng nghe và hãy lắng nhìn
Bản cáo trạng nghìn đời của người lính
Bản cáo trạng về những kẻ gây ra
chiến tranh vấy bẩn

Đáng có gì đâu tặng thưởng và ngợi ca!

                 Cao điểm chốt 280,biên giới Việt Lào  20 – 11 – 1973
(1)  Nô Ben hoà binh năm 1973 trao cho Kíc sin ger và Lê Đức Thọ
(*) Rút trong  tập thơ Tâm sự người lính - NXB Văn hocj1996 - NXB Hội Nhafvawn 2018 (tái bản)

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

BÀI THƠ CŨ

Ta sinh ra cô đơn giờ cô đơn đã cũ ta trưởng thành bởi sợ hãi sợ hãi cũng cũ rồi này tôi một khuôn mặt công chức đứng nhìn những cuộc họp rạc rài tiêu ma bao ý tưởng xa xa trải một mùa bệnh hoạn bệnh hoạn cũng cũ rồi Số mệnh già như trời lọm khọm ở giữa công viên đầy nắng nắng có gì...

Thống kê
  • Đang truy cập14
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm12
  • Hôm nay5,066
  • Tháng hiện tại173,511
  • Tổng lượt truy cập3,486,355
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây