Thơ Đỗ Hoàng in trên "Người Hà Nội.vn"

Thứ hai - 07/09/2020 18:25
THO TU DO DO HOANG

NHẶT TỪ BÙN

Nhặt từ bùn
Bông sen trắng, bông sen hồng
Hương thơm nghìn năm!

Nhặt từ bùn
Hòn than đen nhánh ánh trời
Mà cánh rừng đại ngàn còn in dấu vết
Biết đốt những mùa đông
Sưởi nồng trái đất
Thơ Đỗ Hoàng in trên "Người Hà Nội.vn"
– DO HOANG

NHẶT TỪ BÙN

Nhặt từ bùn
Bông sen trắng, bông sen hồng
Hương thơm nghìn năm!

Nhặt từ bùn
Hòn than đen nhánh ánh trời   
Mà cánh rừng đại ngàn còn in dấu vết 
Biết đốt những mùa đông
Sưởi nồng trái đất      

Nhặt từ bùn
Hạt thóc
Nằm trong tối đen hơn trăm triệu năm
Đến hôm nay
            qua hơi bàn tay người lại mọc
Cho mùa màng thêm hạt
Như tinh yêu ủ chin bất ngờ

Và cũng bất ngờ
Nhặt từ bùn câu thơ
Thời gian
không hóa thạch!

Huế 1982

NGỦ QUÊN

Không có mặt trời
Trái đất
ngủ quên
Trong triệu năm băng giá

Không có con thuyền
Dòng sông
Ngủ quên
Và tự xóa mình khi về biển cả!

Không có người đi
Con đường
Ngủ quên
Và cũng vào cây cỏ!

Không có tình yêu
Trái tim ngủ quên

Bao lứa đôi
Hóa đá!

Huế 1982

Đỗ  Hoàng

PHÚT EM QUA

Mỗi chiều
Mỗi sớm em qua
Như tia nắng xanh như ngôi sao bạc
Trai tim tôi
                  Bị mũi tên Ê rốt (*)
Đam mê này
Ai gỡ cho ra?
Tôi
biến thành con bò vàng đưa em ra đảo 
Thành hạt mưa ái tình lần mò xuống hang sâu
Cái phút em qua
                    Thơ tôi
                         không là mộng ảo
Cái phút em qua
                        Tôi là mối tình đầu!

Em đi giữa phố chiều nay
Dịu dàng như mầm tơ mới nhú
Tiếng chân em
                 ấm lại tim tôi băng giá
Cỏ cây yêu đời
              Cây cỏ thêm hai lần.
Nếu một ngày không ra phố trông em
Ngày ấy chỉ còn một nửa

Tôi biết đời tôi đáng sống
Phút đời thường
Có em qua!

Huế 1983
Đ - H

(*) Tích thần thoại Hy lạp





           EM  VÀ RƯỢU


Ruợu là em
Để tôi say mãi

Tôi đi ngược dòng đời
Có kẻ thóc mách bảo tôi
 
  • Mày nhúng hơi men – mày chết
  • Thuốc độc đấy  - mày chưa biết.
  • Tuổi còn xanh – xa lánh đi!

Tôi vẫn để ngoài tai
Mặc lời oán hờn.

Em là hổ (*)
Người xưa còn yêu!
Em là rượu
Ai mà cầm được!
Tôi yêu em
Không một phú ngại ngần!

Tôi uống em
Uống luôn cả ánh mắt say
Em chẳng ngả nghiêng
Mà tôi thì nghiêng ngả.

Em vĩnh hằng muôn thế kỷ
Tôi thì một kiếp say thoáng qua!

Huế 1983

(*) Tích trong truyện cổ tích Việt Nam

     CHẤP NHẬN

Đấy là khi
Em nhận ra trái tim mang vết chém
Dấu lọc lừa của kẻ bán buôn
Sự chia ly ấy
Làm năm tháng đau buồn

Em sẽ sống trăm năm cô đơn
Trăm năm cô đơn không tìm phương trời nào nữa
Nếu trái đất này
Mang trái tim như thế!   

                               Huế 1 – 9 – 1984

MỘT NGÀY

Một giờ có em
Anh có một ngày tuyệt đẹp
Hai mươi bốn giờ đi qua
Anh có hai mươi bốn ngày tuyệt đẹp

Anh say mê ánh mắt em
Như mặt trời say mê trái đất
Tự đốt thân mình
Thắp sáng đêm đen!

Một tháng
Một năm
Một đời
Anh triệu ngày tuyệt đẹp

Nếu anh cứ chờ đợi cho trái đất quay một vòng quanh mình nặng trĩu để tính vào đêm có được một ngày
Thì Thiên Hà này sẽ rất ngắn ngủi
Như đời sống thực của phút giây!

                     Huê 1983


Đỗ Hoàng

TRÊN ĐÔI CÁNH THIÊN NGA

Không gian quanh em như làm bằng tơ
Âm thanh quanh em
Êm như thơ!
Cuộc sống bừng lên theo vũ điệu
Em thành thiên nga bay lên trời.

Những ngôn ngữ cuộn sôi cánh núa
Tiếng xiết lăn của bắp thịt làn da
Tiếng của sợi tóc nói trong hơi thở
Khoảng trời tình yêu bên em lướt qua!

Khi không gian tưởng như ngừng trôi
Khi thời gian rắn lại
Màu cánh tiên áo em trẻ mãi muôn đời
Em dâng tấm ngực trần
                               chặn bão dông ùn tới
Để cuộc sống thanh bình
                              theo vũ khúc chơi vơi…

Mơ hay thực?
              giữa bến bờ lẩn lộn
Thiên nga hiền hóa thân
                             chính là em.
Nghìn đôi mắt trông theo dáng đứng
Lúc cánh tay mềm lướt gió bay lên.

Sự ngạc nhiên này không danh riiêng cho anh
Em hiện ra làm đời khác lạ
Tình yêu là ngọn lửa
Ngôn ngữ làn da tiếng nói lại gần

Em chinh phục tầm cao
Chưa dễ ai đạt tới
Bằng sự dịu dàng như lụa, như nhung.
Chân trời xa muôn đời vẫy gọi
Cuộc sống ơi
Phía ấy vô cùng!

     Huế 1983

SIÊU SAO  & MỸ NHÂN

Gửi Platini

Như anh
Thế là viên mãn
Dù kết cục Mecico 86 buồn  thảm
Dù chính anh đá quá penanti ra ngoài.
Bao mỹ nhân hành tinh ôm mặt khóc
Ngực vỡ quả bong tròn!

Thật ra chẳng dễ dàng
Tạo dựng được như anh
Nước mắt mỹ nhân
Minh chứng cho một tình yêu tuyệt đỉnh sáng trong
Cái chiến bại đăng quang vương miện1

Hà Nội,
Mùa wordcup 1986

                KHÁCH TRỌ

Chiều nay ta làm khách trọ
Thấy máu mình rớt xuống hoàng hôn
Chiều nay
Ta làm kiếp chó
Lang thang khắp nẻo cô hồn

Ta lạc giữa bầy đời vô nghĩa
Lãng du, gái điếm giết người
Lục súc tranh công, tục tằn trần thế
Chết sống xô nhau chém nát cuộc đời!

Không đạo đức
Không học hành
Không nghề
Không nghiệp
Không quê hương , bè bạn người thân
Nhuộm trái tim mình bằng màu đen a xit
Khuôn mặt cuộc đời gậm nhấm ngày đêm.

Thân xác với linh hồn không gìn giữ
Khi ngược xuôi góc hẽm đô thành
Nỗi hoang trống nghèo hèn xa xứ
Ta bụi đời
Ta hạt cát bỏ quên!

Ta muốn tru
Muốn gào vài ba tiếng
Bớt trống tranh ngày lạnh mưa dầm
Muốn lưu lại tiếng của con chó chết
Đánh thức lòng bao lủ mù câm!

Chiều lẻ loi mưa tơi tả xuống
Ta là khách trọ quán đời
Bao kiếp sống con vờ ai biết đến
Gã bụi đời lang bạt ấy là tôi!

                   Sài Gòn năm 1988!
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thống kê
  • Đang truy cập15
  • Máy chủ tìm kiếm3
  • Khách viếng thăm12
  • Hôm nay1,138
  • Tháng hiện tại17,737
  • Tổng lượt truy cập6,422,409
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây