Khúc ngâm vợ lính (tiếp)

Thứ sáu - 29/01/2021 03:55
IV

Từ thuở chàng theo đường gió bụi,
Biết thân chàng lầm lủi nơi mô?
75- Xưa nay chinh chiến trận đồ, (42)
Tấm thân muôn dặm, nấm mồ táng đâu? (43)
Khúc ngâm vợ lính (tiếp)
IV

Từ thuở chàng theo đường gió bụi,
Biết thân chàng lầm lủi nơi mô?
75- Xưa nay chinh chiến trận đồ, (42)
Tấm thân muôn dặm, nấm mồ táng đâu? (43)
Gió thổi rát thêm sầu mặt lạnh,
Dòng nước sâu, ngựa tránh chân xiêu.
Kê yên, gối trống sớm chiều, (44)
80- Màn trời, chiếu đất, trải nhiều đắng cay!
Bên Thành Luỹ, Hán nay chiếm đóng (45)
Thanh Hải đồn chật bóng Hồ Lang (46)
Một miền Thanh Hải thương tang. (47)
Núi cao máu rớt, suối ngàn lệ phơi!
85- Trên non xanh, tưyết rơi từng phiến,
Dưới lòng khe ẩn hiện hình ma,
Thương người áo giáp xông pha,
Nhớ về sầu nỗi quê nhà lạnh tăm!
Gấm vua ban tình thâm một thuở,
90- Gian nan càng rạng rỡ tài trai,
Bao miền viễn xứ ruổi dài,
Hết Hàm Dương lại ngược đài Tiêu Quan. (48)
Sương rơi lạnh cây ngàn điểm chốt,
Gió bụi khô mai một hình dong,
95- Lên cao trông sắc vân mòng,
Nỗi buồn này tự trong lòng buồn ra!

V

Chốn Đông Nam, chàng xa biền biệt. (49)
Chỗ giao tranh, thiếp biết nơi nao?
Đời trai gắn manh chiến bào, (50)
100- Chết chóc coi nhẹ bồng mao ngoài ngàn! (51)
Ân nghĩa chúa đã ban từ trước, (52)
Trải khổ nghèo, ao ước vinh thăng.
Non Kỳ lạnh lẽo treo trăng (53)
Bến Phì gió lửa mắc giăng lưới trời. (54)
105- Hồn lính chết tơi bời gió đánh, (55)
Mặt lính nhàu trắng lạnh trăng soi, (56)
Lính hèn phận cỏ, tôi đòi,
Có ai nào bỏ sức hơi gọi hồn! (57)
Bao cuộc chiến đầu non, cuối bãi,
110- Có ai qua van vái tình thương?
Chiến trường mấy kẻ hồi hương, (58)
Tướng Siêu tóc bạc như sương mới về! (59)
Nghĩ chàng trải sơn khê cách trở,
Ba thước gươm ngựa đỡ nhung yên. (60)
115 Sầu trong cỏ rả triền miên,
Lạnh lùng trăng tái tận miền quan san. (61)
Tiếng kêu vọng, thét vang đầu ngựa,
Trên thành cao dao rựa tên bay, (62)
Công danh cám dỗ nhường này, (63)
120- Nhọc nhằn vất vả chẳng ngày nghỉ ngơi.
Nỗi nhọc nhằn không lời ca thán,
Việc quân cơ năm tháng nào yên.
Biết ai gửi nỗi niềm riêng,
Thiếp trong rèm lạnh, chàng miền khói sương! (64)


VI

125- Trong rèm lạnh, thảm thương phận thiếp,
Ngoài cõi xa khốn kiếp thân chàng.
Tưởng là cá nước một đàn,
Biết đâu cách trở đôi đàng nước mây.
Thiếp nghĩ thân mình đây phận gái,
130- Chàng đã từng là phái Vường Tôn. (65)
Nam Bắc cách trở sóng cồn, (66)
Để người thức sớm trải hôm dãi dầu.
Khách phong lưu đứng đầu tuổi trẻ, (67)
Nét hào hoa suôn sẻ tình duyên.
135- Thương thay đôi lứa thuyền quyên,
Dặm nghìn xa ngái, hàn huyên được nào. (68)
Nhớ chàng xưa biết bao hào phóng, (69)
Bên thuỳ dương rợp bóng chim về.
Ngày nào chàng sẽ hồi quê? (70)
140- Cuốc kêu giục giã ngày về cố hương!
Cuốc than sầu, thảm thương oanh hót.
Trước lầu kêu, thảng thốt én bay, (71)
Nhớ chàng trung liệt lòng này.
Tuyết mai đã thấm những ngày gió giông.
145- Hỏi chàng thư ngày mong trở lại, (72)
Chàng hẹn hò khi hái đào hoa,
Giờ đào níu gió đông qua. (73)
Phù dung toá hoá sông xa hao gầy. (74)
Lại hẹn núi Lũng Tây năm ấy (75)
150- Suốt ngày dài, nào thấy tăm hơi.
Bướm tàn, thiếp búi trâm lơi, (76)
Để người đứng khóc, lệ rơi mưa dàn.
Chỗ thôn vắng, tiếng đàn réo rắc
Như là lời thầm nhắc đến chàng
155- Hán Dương cầu nọ hẹn sang, (77)
Ngày tàn, người vẫn mơ màng khói sương,
Gió hoang thổi tang thương vạt áo,
Giữa tầng không ảo nảo tấm thân.
Khóc than lệ rỏ trăm lần,
160- Hàn Giang dậy sóng chìm dần chiều hong! (78)

VII

Nhớ năm trước, thư mong chàng lại,
Năm này đây tin mãi chàng về, (79)
Tin đi, người chẳng hồi quê,
Hoa dương rụng rã, nảo nề rêu xanh. (80)
165- Rêu xanh rải chung quanh lớp lớp,
Mối bước đi trăm bước sầu tuôn.
Chuyện xưa nhắc lại thêm buồn.
Năm nay thư đến, tình suông nối lời.
Thư đã tới mà người chưa tới,
170- Trước rèm thưa mưa dội, nắng xiên,
Nắng xiên vàng võ mái hiên,
Hẹn mười lỡ chín mới nên nỗi này! (81)
Bấm đốt tay tính ngày cách trở,
Tiền sen này đã nở thành ba, (82)
175- Xót chàng ngoài cửa ải xa,
Thương sao lính thú Hoàng Hoa dặm dài. (83)
Người biên ải không ai thăm hỏi, (84)
Lính Hoàng Hoa trống trải khuê phòng,
Thân này tan nát nỗi lòng,
180- Thiếp này có phận như không có rồi! (85)
Lão thân chàng da mồi, tóc bạc, (86)
Con thơ chàng sửa khát đêm đêm,
Lão thân tựa cửa ưu phiền,
Con thơ mong bố vẫn biền biệt xa. (87)
185- Phụng cung thân như là trai giỏi (88)
Việc sách đèn, lời nói thay cha. (89)
Thiếp thân lo trẻ, chăm già
Nhớ chàng mấy độ cửa nhà vắng tăm!
Nhớ chàng hẹn trước năm đà quá,
190- Đến năm này cũng đã trôi xa,
Hai, ba, tới bốn năm qua.
Trăm nghìn vạn nỗi cho ra nỗi này.
Ước thiên lý tầm tay gần lại, (90)
Kể khổ đau, thiếp giải nỗi lòng.
195- Thoa cung Hán, thuở má hồng (91)
Gương Tần, lầu ngọc loan phòng thường soi. (92)
Ước gửi đến tận nơi chàng ở,
Cùng nhau bàn cho tỏ nguồn cơn,
Để chàng thấu nổi cô dơn
200- Linh thiên kỷ vật sớm hôm thiếp cầm! (93)
Nhẫn đeo tay tình thâm thuở bé, (94)
Ngọc cài đầu tuổi trẻ vui chơi.
Nhờ ai mà gửi tới nơi, (95)
Để chàng quý trọng tình người khi xa! (96)

VIII

205- Nhớ lúc này năm qua tin tới,
Nhưng năm này chờ đợi vắng tin.
Cánh nhàn ngỡ bức thư tình.
Sương rơi áo ấm một mình đệt may.
Chim hồng thư, gió tây cản lối, (97)
210- Thương chốn ngoài, mưa dội tuyết bay.
Tuyết bay lạnh lẽo nhường này.
Mưa đầu núi dội nỗi này ai cam?
Lạnh lẽo quá thêm càng gian khó,
Xót ngoài trời kiếp cỏ thân rơm,
215- Thư kia mấy chữ bờm khơm, (98)
Mấy câu bói toán cũng lờm lợp lay. (99)
Hoàng hôn đó mèm say cũng thể
Lui cui mò nào kể mà chi.
Mấy lần trăng khuyết, đêm đi. (100)
220- Lược gương, tóc lệch, tiếc gì hồng trang!
Từng dạo bước mơ màng trầm lắng,
Chốn khuê phòng im ắng buông rèm.
Ngoài rèm thước đã tin đem, (101)
Trong rèm đã có bóng đèn biết cho.
225- Đèn có biết, lý do nào biết.
Tự lòng này chỉ thiếp mới hay.
Lặng im càng nẫu nùng thay.
Nhìn đèn thấy ảnh hình này thêm thương!
Năm cánh trống đêm trường gà gáy. (102)
230- Tám chín lần liễu nảy cành tơ.
Sầu như biển thẳm vô bờ,
Một khắc bằng cả năm chờ đợi trông. (103)
Hồn phiêu dạt hương nồng gượng đốt,
Lệ rơi hoà thân một gương soi.
235- Căng tơ, lựa phím, nối lời, (104)
Cầm sắt loan phượng dám lơi ngón đàn!
Gió đóng hỡi, ý đang gửi đến, (105)
Tấm lòng vàng hiển hiện non Yên (106)
Non Yên dù chẳng tới miền,
240- Nhớ chàng dằng dặc muốn lên lối trời. (107)

IX

Trời cao lắm, xa vời mờ mịt, (108)
Nhớ chàng nên dăng dít nguồn sông.
Người buồn ảo nảo cõi lòng,
Tiếng cây lay động, tầng không sương dầm.
245- Dế nỉ non, âm thầm mưa thấm, (109)
Sương như rìu chém bẩm cành dương. (110)
Mưa cưa trời sập chuyện thường, (111)
Cánh chim đơn lẻ, bốn phương xa vời.
Dưới đường đi, thông rơi từng đám,
250- Tiếng chuông chùa đánh rạn khói mây, (112)
Trăng rơi, hốc dế lấp đầy,
Tiếng gào cây lá phất phây hiên nhà.
Tấm màn lay, gió qua song cửa,
Bóng trăng soi hoa nở trước rèm.
255- Dưới trăng hoa bớt kèm nhem, (113)
Dưới trăng hoa biết thắm thêm sắc hồng.
Chút hoa nguyệt mà lòng mơ ước, (114)
Giản đơn mà mộng được gì đâu.
Kể chi muôn não, nghìn sầu.
260- Thêu thùa trễ nãi từ lâu ngại tầm. (115)
Ngại xâu kim, ngại cầm đến chỉ, (116)
Ong bướm thêu mãi để trên khung, (117)
Tô son điểm phấn ngại ngùng, (118)
Suốt ngày tựa cửa mung lung ngó trời.
265- Trời thăm thẳm tít với sương gió,
Bên cửa này ai tỏ cùng ai?
Chàng đi vắng vẻ hôm mai,
Phấn son trang điểm hình hài mà chi!
Chẳng trang điểm lòng ni sầu thảm,
270- Chàng vẫn xa vạn dặm trời mây.
Bến Ngưu sùi sụt vơi đầy, (119)
Chị HHHHằng, (120) ả Chức đoạ đày thân hoa. (121)
Ôm nặng mối sầu ra làm gối, (122)
Phiền muộn kia lại đổi làm cơm. (123)
275- Nghiêng bầu, sầu vẫn mưa tuôn.
Rượu vào càng thấm nỗi buồn xót xa.
Ý vẫn muốn mượn hoa giải muộn. (124)
Mặt hoa nào ai muốn làm đau. (125)
Muộn sầu dồn dập trước sau,
280- Muộn sầu lắm nỗi thân mau xuống mồ!

X

Gõ sênh ngọc, lạnh khô tăm tiếng, (126)
Này tìm lên muốn liệng đàn đi,
Nhớ người quan ải gian nguy,
Đường dài mong mỏi lắm khi hao gầy.
285- Cuôc cuốc kêu vơi đầy giọt lệ, (127)
Trống tiêu vang như kể xót gan.
Nát nhàu mặt mũi thân tàn.
Chua cay mới thấu cách ngàn mây bay.
Thấu chua cay mới hay cách trở,
290- Chua cay này biết tỏ cùng ai?
Vì chàng nước mắt vắn dài,
Vì chàng thân thiếp hôm mai một mình!
Thiếp sao tới trường chinh gió bụi, (128)
Lau làm sao hờn tủi khăn chàng. (129)
295- Chỉ còn hồn mộng vượt sang,
Đêm đêm bên bến Hàn Giang tìm ngài (130)
Tìm chàng buổi Dương Đài lối nọ (131)
Gặp chàng xưa bờ cỏ Bến Tương (132)
Niềm vui hội ngộ bất thường, (133)
300- Tỉnh giấc trên gối mộng hường xuân bay! (134)
Hận thiếp này không tày ảo mông, (135)
Gần bên chàng làm sóng Hàn Quan (136)
Tiếc thay mộng ảo chóng tàn,
Mộng về để nỗi mơ màng tình mơ!
305- Duy chỉ mối lòng tơ không dứt, (137)
Vẫn từng lúc, từng phút theo chàng.
Theo chàng vắng vẻ tơ màn,
Lên cao ngóng dấu xe man mác sầu! (138)
Trông ngóng chàng nào đâu có thấy,
310- Bên sông này chỉ mấy nhành tơ,
Cỏ Yên xanh mướt ngoài bờ (139)
Um tùm dâu thắm làm mờ mây xanh.
Giếng thôn quê muôn phần bụi gió, (140)
Chiều hôm buông, cò đổ trước ghềnh. (141)
315- Ngóng chàng không thấy buồn tênh,
Đường quan thăm thẳm chênh vênh trường đình. (142)
Rừng Ngô kia rập rình mây khói, (143)
Trời Thục này vời vợi non cao (144)
Bắc phương thành quách đổ nhào (145)
320- Mưa ngưng, lầu vắng, sáo nào véo von?
(còn nữa)

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thống kê
  • Đang truy cập9
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm8
  • Hôm nay922
  • Tháng hiện tại17,521
  • Tổng lượt truy cập6,422,193
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây