Giới thiệu nhà thơ Hoài Quang Phương

Thứ hai - 25/11/2019 21:23
Hoài Quang Phương (1941-) tên thật là Nguyễn Quang, quê ở Thái Lai, Vĩnh Thái, Vĩnh Linh, Quảng Trị. Ông là nhà thơ, Hội viên Hội Văn Học Nghệ Thuật Quảng Trị.Tác phẩm:- Đài kỷ niệm (In chung) VN QTGP 1973- San hô trắng - Tập thơ - Hội VHNT Quảng Trị 1997- Ngôi nhà hạnh phúc - Tập ca dao hát ru - Hội VHNT Quảng Trị 1998- Lửa mùa đông - Tập thơ - Hội VHNT Quảng Trị 1999
Giới thiệu nhà thơ Hoài Quang Phương
GIỚI THIỆU NHÀ THƠ HOÀI QUANG PHƯƠNG

Hoài Quang Phương (1941-) tên thật là Nguyễn Quang, quê ở Thái Lai, Vĩnh Thái, Vĩnh Linh, Quảng Trị. Tốt nghiệp Đại học Sư phạm, giáo viên cấp III, giáo viên Chính trị trường Đảng Lê Duẫn...Ông là nhà thơ, Hội viên Hội Văn Học Nghệ Thuật Quảng Trị. Thơ Hoài Quang Phương không ồn ào,xô bồ, mà cô đọng, chân tình, khá kiệm lời, kiệm chữ nhưng rất âm vang, ông lặng lẽ viết và in, được bạn đọc lặng lẽ đón nhận!
vannghecuocsong.com
Xuanduc.vn : Có câu : gừng càng già càng cay, câu ngạn ngữ này rất đúng đối với cây bút thơ Hoài Quang Phương. Thơ anh đã có mặt rất sớm, từ thủa còn là sinh viên sư phạm, rôi mấy chục năm làm thầy giáo cấp III, giáo viên trường chính trị Lê Duẩn, thơ cứ rải rác dọc đường đời như hoa cỏ nở vô tình khiến người ta chợt quên, chợt nhớ..Cho đến khi tuổi quá lục tuần, rời bỏ tất cả các chức danh công vụ, trở về nơi hẽm phố với nghề gia truyền  lương y, bỗng nhiên như dòng suối dè xẻn bao ngày, thơ Hoài Quang Phương ùa tràn ra hối hả. Mới cách đây 3 năm, một trường ca của anh đoạt giải chính thức cuộc thi của báo Văn nghệ về đề tài Bác Hồ, cách đây hơn một năm, người ta lại thấy anh trình làng thêm tập thơ mới. Còn vào giờ này, Hoài Quang Phương vừa hoàn chỉnh xong một trường ca nữa, gạ mãi mà chưa cho ai đọc. Tính anh vốn rất cẩn thận đến mức cầu toàn.
    Hoài Quang Phương sinh ra ở làng biển Vĩnh Thái ( Vĩnh linh). Thơ anh là hồn, là hơi thở của biển. Thơ rất ít chữ, rất kiệm lời, Hoài Quang Phương như con coòng nhẫn nại vo vón từng núm cát dưới chân và hì hục mải miết trên những trảng cát dài. Vì thế mà biển trong thơ của HQPhương không lai láng, dập dìu, mà là những hạt muối kết tinh đậm đặc vị mặn mòi của thời gian và sự chiêm nghiệm cuộc sống.

Nhà văn Xuân Đức.
Tác phẩm:
- Đài kỷ niệm (In chung) VN QTGP 1973
- San hô trắng - Tập thơ - Hội VHNT Quảng Trị 1997
- Ngôi nhà hạnh phúc - Tập ca dao hát ru - Hội VHNT Quảng Trị 1998
- Lửa mùa đông - Tập thơ - Hội VHNT Quảng Trị 1999
- Sáng nguồn - Tập thơ lục bát - Hội VHNT Quảng Trị 2002
- Lục bát - Tập thơ chọn lọc - NXB Hội Nhà Văn VN - Hà Nội 2002
- Bác Hồ của chúng ta - Tập thơ chọn lọc - NXB Hội Nhà Văn VN 2005
- Ngôi nhà của mẹ - Trường ca - NXB Văn hoá dân tộc - Hà Nội 2005
- Thơ tình tuyển Bước đầu chọn - NXB Hội Nhà Văn VN - Hà Nội 2007
- Vầng trăng biển - Trường ca - NXB Hội Nhà Văn VN - Hà Nội 2009
- Mặt phẳng lòng tôi - Tập thơ - NXB Hội Nhà Văn VN - Hà Nội 2010
- Ngõ biển - Tập thơ - NXB Hội Nhà Văn VN - Hà Nội 2012

 
  1.  
 ÁNH SAO THƠ
Anh và em nhìn lên trời đêm
sao về chi chít
nhiều hơn cỏ đồng làng

Có những ngôi sao con người đặt tên
hằng hà sa số
vô danh
làm nên trời đêm lấp lánh

Mỗi ngôi sao muốn sáng hết mình
ánh sao tỏ mờ
ngôi sao nho nhỏ
tư duy sao mở dọc đường vũ trụ
vĩnh hằng và khoảnh khắc đời sao

Ngồi bên nhau, em nhìn sao thầm thĩ
giá như rắc được hạt thơ lên khắp bầu trời

Thơ không nhiều hơn cỏ xanh và sao sáng
nhưng cỏ rồi tàn
sau đêm sao tắt
còn thơ em xanh ấm mãi đời anh


2011
Nguồn: Ngõ biển (thơ), Hoài Quang Phương, NXB Hội nhà văn, 2012

 
SỢI HƯƠNG  XUÂN

Biết là Xuân sẽ đến
sau cuống lá mùa đông
bụi mưa vàng óng ánh
rắc xuống ngày xanh non

Biết mùa Xuân về lại
đếm một vòng thời gian
quên rồi năm tháng cũ
sao còn ngân tiếng đàn

Thế rồi Xuân bỗng đến
ngỡ ngàng bên giao thừa
sợi hương còn mỏng mảnh
đan qua từng hạt mưa...


2003

TIẾNG CƯỜI TRONG ẢNH

Biết là không có phép thần tiên
để em bước ra ngoài bức ảnh
sao anh rối bời một chiều mây vắng
ngóng em về...

Điều không mong lại đến - tái tê
mưa rơi!
cây đứng đợi đầm đìa chiếc lá
Độc thoại gió
không ai nhận nửa lời
chỉ mình nghe tiếng của lấp vùi

Gió còn lại đôi môi và chiếc cánh
sau chiều mưa óng ánh
tiếng em cười trong ảnh vọng ra


Nguồn: Ngõ biển (thơ), Hoài Quang Phương, NXB Hội nhà văn, 2012
 

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thống kê
  • Đang truy cập14
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm13
  • Hôm nay6,920
  • Tháng hiện tại66,819
  • Tổng lượt truy cập4,287,712
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây