Chương hai mươi chín Kiều báo ân

Thứ năm - 19/03/2020 10:41
4675- Vinh hoa bỏ lúc chôn vùi,
Muối dưa mới thấu được mùi phong lưu.
Sang giàu thấm nỗi chắt chiu.
Đại doanh hôm sớm dập dìu đèn hoa!
Châu về Hợp phố một nhà, (717)
4680- Phu nhân tâm sự kể ra nỗi mình.
Chương hai mươi chín   Kiều báo ân
Chương hai mươi chín 
Kiều báo ân

4675- Vinh hoa bỏ lúc chôn vùi,
Muối dưa mới thấu được mùi phong lưu.
Sang giàu thấm nỗi chắt chiu.
Đại doanh hôm sớm dập dìu đèn hoa!
Châu về Hợp phố một nhà, (717)
4680- Phu nhân tâm sự kể ra nỗi mình.
Lâm Truy, Vô Tích, Hai Kinh… (718)
Buôn người bán thịt nhục hình ai oan.
Thân nay dù đã chu toàn,
Lòng riêng ân oán muốn toan đền bù.
4685- Nghe nàng Từ mặt đỏ dừ,
Chỉ tay điểm lính đi trừ kẻ gian.
Năm nghìn tay kiếm sẵn sàng,
Một đàng Vô Tích, một đàng Lâm Truy.
Trước giờ xuất kích ra đi,
4690- Ba quân chỉ giáo phục quỳ thệ sư. (719)
Phu nhân rằng: “Chút riêng tư,
Xin nhờ Thiên tuế cũng như quần thần.
Xét lòng tôi có ông xanh, (720)
Dạ này soi thấu tâm thành kính yêu.
4695- Tôi đây là Vương Thuý Kiều,
Không may oan khuất liêu xiêu cửa nhà.
Bán mình để chuộc em cha,
Sa phường buôn thịt Tú Bà, Sở Khanh….
May nhờ oai Từ Đại danh
4700- Điểm binh khiển tướng xuất quân báo thù.
Cùng trời đất với nghìn thu
Tâm thành này gửi thệ sư tỏ bày!”
Hoạn Thư, Mã Tú tóm ngay,
Sở Khanh, Mã Giám những tay buôn người.
4705- Giác Duyên, mụ Quản được mời
Chàng Thúc sai lính đến nơi tìm về.
Việc Từ tróc nã trọn bề,
Ba quân thoả nguyện lời thề phu nhân.
Án toà mở giữa trung quân.
4710- Bác đồng, cờ xí đầy sân rợp trời.
Trong ngoài quân sỹ vạn người,
Phu nhân, Từ Hải ghế ngồi uy nghi.
Mở màn trống giục truyền đi,
Điểm danh nàng mới ra uy dẫn vào.
4715- Từ rằng; “ Linh thế ngàn sao,  (721)
Giao nàng ân oán thế nào liệu lo.”
Nàng rằng: “Nhờ đức công to,
Vậy xin báo đáp để cho hợp trời.”
Từ rằng: “Nàng tự phán lời,
4720- Làm sao ân oán rạch ròi phân minh.”
Nàng liền mời đến Thúc Sinh.
Cũng vì có chút ân tình khi xưa.
Kỳ Tâm làng dạ như dưa,
Mồ hôi lả chả giống mưa tháng mười.
4725- Mặt nhàu tàn lá chuối phơi
Rét run cầy sấy mười mươi hãi hùng.
          Nàng rằng: “Nghĩa trọng muôn trùng,
Lâm Truy chốn cũ tình chung những ngày.
Vợ chàng nanh nọc chua cay.
4730-Làm cho thân vạc đoạ đày đớn đau.
May trời cao vẫn xanh màu
Ác nhân lương thiện nhìn nhau rõ ràng!
Nhận giùm trăm gấm, cân vàng,
Tỏ lòng tạ chút ơn chàng xưa kia”.
4735- Thúc Sinh dám nói năng chi,
Cảm nàng may mắn đương thì báo ân.
Quản gia, Sư bá ơn nhân
Mặt mừng tay bắt trung quân mời vào.
Hai người bỡ ngỡ lạ sao.
4740- Nàng cười: “Tên muội thuở nào Hoa Nô.
Trạc Truyền cửa Phật xưng hô,
Trải bao hoạn nạn hải đồ ngư tinh.
Giờ đây có buổi bình minh
Hàn vi thưở ấy, thanh bình hôm nay.
Ơn người giúm gạo cầm tay.
4745- Tấm lòng Phiếu Mẫu vàng cây xứng nào”. (722)
Lòng già cảm kích xiết bao.
Một điều thiện cũng lưu vàơ sử xanh.
Nàng rằng: “Tôn kính ơn nhân,
Ráng xem toà xử tội danh oán thù.
4750- Lệnh truyền đao phủ hiến phù. (723)
Sơn tinh, thuỷ tặc ác ngư điệu vào.
Sở Khanh bước thấp bước cao,
Mã Quy, Mã Tú y bào thối kinh.
Khuyển, Ưng sau Mã Giám Sinh,
4755- Bạc Bà, Kế Thị… chăn tinh một bầy. (724)
Hoạn Thư bắt đến giải bày.
Mưu sâu kế độc những ngày tối tăm.
Thưa rằng: “Việc đã bao năm,
Phận tòng lo ổ, lo đằm hôm mai.
4760- Lâu rồi chẳng biết đến ai.
Mừng cho gia thất khoan thai mặn nồng.
Một lòng thờ đạo, thờ chồng.
Chính chuyên chẳng dám lòng thòng điều chi.
Trước đây nếu có chuyện gì.
4765- Cũng vì phu phụ, cũng vì thế gia.
Xưa nay trong đức đàn bà.
Hờn ghen ngứa ghẻ chẳng qua yêu người.
Từng nuôi vợ bé, con côi.
Hô điều gian ác ấy lời thế gian.
4770- Còn như những việc đã làm .
Thương nhờ, ghét chịu kêu than mà gì!”
Kiều giằn: “ Giảo hoạt gian phi
Song rằng cũng tỏ thị phi đôi lời.
Ta đây muốn lột da người.
4775- Ném vào nghìn độ dầu sôi đã hờn.
Nhưng lời lẽ kép, lý đơn,
Nói năng suy tính thiệt hơn cũng tài.
Đã là biết lỗi như ai,
Vì tình chàng Thúc vì oai vương Từ.
4980- Cũng vỉ chút nghĩa ngày xưa.
Mở lòng, tha tội lọc lừa ác nanh!”
Lệnh truyền lính tráng làm nhanh.
Giao Kỳ Tâm chịu ngọn ngành thuốc thang.
Phu nhân lệnh tiếp truyền vang!
4785- Lôi lên trước mặt một hàng ác nhân.
        Kiều rằng: “Cho chúng phân trần.
            Một lời và chỉ một lần này nghe”.
Mã Quy: “Tôi kẻ rượu chè,
Chơi bời nên để miếu nghè tan hoang.
4790- Cũng vì kiếm bữa cơm xoàng.
Cho nên gây những nỗi oan tày trời.
Bây giờ chỉ tấu một lời.
Tử sinh xin cậy lòng người thứ tha.”
Tôi tên thường gọi: “ Tú Bà,
4795- Không quê, không quán, cửa nhà cũng không.
Muốn tiền, muốn bạc, muốn chồng
Nên chi làm ác cũng không ghê người.
Bây giờ biết lỗi muộn rồi.
Chết, còn trường cửu mong trời xét cho!”
4800- Tôi là: “Sở Khanh mặt mo.
Phá gia chi tử giết bò, đâm trâu.
Đắm mình trong chốn thanh lâu.
Đưa đường dẫn lối mưu sâu hại tình.
Từ lâu đã biết tội mình
4805- Dẫu cho trăm thứ cực hình cũng cam!”
Bạc Bà, Bạc Hãnh…lũ tham
Khấu đầu lạy tạ khóc than xin nàng.
Kiều rằng: “Bây chết ai màng.
Thôi vì ân nghĩa trần gian nặng nề.
4810- Lần này hết thảy thả về.
Từ nay không được hành nghề bất lương.”
còn nữa) 
Trích Kiều Thơ

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thống kê
  • Đang truy cập19
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm18
  • Hôm nay15,649
  • Tháng hiện tại203,328
  • Tổng lượt truy cập5,575,242
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây