Dịch Thơ Việt ra Thơ Việt

Chủ nhật - 23/12/2018 07:16
Lê Văm Ngăn

Nguên bản (1)

Mẹ

Mẹ sinh tôi từ dưới đáy xã hội
Cũng từ dưới đáy xã hội, mẹ nuôi tôi khôn lớn lên thành người...

Dịch:

Mẹ sinh con dưới đáy đời,
Nuôi con khôn lớn nên người hôm nay...
Dịch Thơ Việt ra Thơ Việt
Dịch thơ Việt ra thơ Việt

Lê Văm Ngăn

Nguên bản (1)

Mẹ

Mẹ sinh tôi từ dưới đáy xã hội
Cũng từ dưới đáy xã hội, mẹ nuôi tôi khôn lớn lên thành người...


Dịch:

Mẹ sinh con dưới đáy đời,
Nuôi con khôn lớn nên người hôm nay...



Trên sân ga (2)

Quê huơng đang trải mình ngoài cửa sổ phòng đợi
những mái nhà, dòng sông, nền trời cao, những kỷ niệm một thời chung sống
Quê hương ấy, chẳng bao lâu nữa tôi sẽ chia lìa

Tôi sẽ đến một nơi chưa bao giờ đến
nơi không cha mẹ anh em
nơi của hạnh phúc thường nhuốm màu cô quạnh
Nơi ấy
Tôi chưa biết thu xếp thế nào về một cảnh đời khác lạ

Tạm biệt những người bạn, xin các anh sớm trở về với cuộc vui dưới nền trời sao
Tạm biệt em, người đàn bà đã cùng tôi đi qua những chặng đường mưa rét
Sắp tới, nếu gặp người đàn ông nào khá giả và yêu em
xin em cứ bỏ tôi để lo xây đắp những ngày hạnh phúc muộn màng

Tạm biệt, tạm biệt
rồi ai cũng phải đến lúc ra đi một mình
đi một mình với hình bóng quê hương thân yêu vừa từ giã


(1) Theo Phụ san Thơ ( trích ) - Báo Văn nghệ năm 2003
(2) Bài in trên Tạp chí Thơ số 3 năm 2006

Dịch:


Trên sân ga

Quê hương ngoài cửa phòng ga
Núi non, sông suối, mái nhà, trời cao
Đã thành kỷ niệm thuở nào
Một thời chung sống biết bao ân tình
Quê nhà lưu ảnh trong tim
Chẳng bao lâu nữa chúng mình chia ly!

Đến nơi, tôi chửa biết gì,
Không cha không mẹ, cô dì, anh em...
Ấm no buồn lạnh như tiền
Tôi chưa quen được sang hèn xứ xa!

Hỡi nhiều người bạn của ta,
Các anh yên ấm, vui ca với đời.
Tạm biệt em đã cùng tôi,
Đi qua rét mươt, trăm nơi, vạn đường.
Nếu mà ai đó ngoái thương,
Xin em cầm lấy chút hương cuối mùa!

Chia ly buồn mấy cho vừa
Rồi ai cũng phải nắng trưa một mình.
Chỉ quê hương nặng nghĩa tình,
Bao yêu thương, với bao tình chia ly!

Hà Nội ngày 17 - 1 - 2008

 

Tác giả bài viết: Đỗ Hoàng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

BÀI THƠ CŨ

Ta sinh ra cô đơn giờ cô đơn đã cũ ta trưởng thành bởi sợ hãi sợ hãi cũng cũ rồi này tôi một khuôn mặt công chức đứng nhìn những cuộc họp rạc rài tiêu ma bao ý tưởng xa xa trải một mùa bệnh hoạn bệnh hoạn cũng cũ rồi Số mệnh già như trời lọm khọm ở giữa công viên đầy nắng nắng có gì...

Thống kê
  • Đang truy cập50
  • Hôm nay10,785
  • Tháng hiện tại368,166
  • Tổng lượt truy cập3,970,627
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây