Tìm hiểu Kinh mộng giác - Kiều Thơ

Chủ nhật - 14/04/2019 23:24
TÌM HIỂU 8 BÀI THƠ KINH MỘNG GIÁC TRONG KIM VÂN KIỀU TRUYỆN CỦA THANH TÂM TÀI TỬ
Trong nguyên bản Kim Vân Kiều truyện, sau ngày chơi mả Đạm Tiên, Kiều nằm mơ “gió đâu sịt bứt mành mành, trông ra mới biết là mình chiêm bao”, và Kiều có giấc mơ tiếp là sau khi đã bán mình, chờ Mã Giám sinh đến đưa dâu Kiều nằm mơ một giấc mơ khủng khiếp gọi là Kinh mộng giác “Kiều bị bọn gian tặc bắt đi, Kim Trọng đến cứu, nàng thoát được”. Tỉnh ra Kiều viết đến 8 bài Kinh mộng giác. Đoạn này Cụ Tố Như không phóng tác và cũng không dịch thơ. Thời hiện đại, nhà thơ Đỗ Hoàng khi phóng tác Kiều Thơ, ông đã phóng tác hết toàn Kim Vân Kiều truyện và viết chữ Hán, dịch nghĩa, chú thích dịch thơ. Xin giới thiệu bạn đọc tham khảo:
Tìm hiểu Kinh mộng giác - Kiều Thơ
TÌM HIỂU 8 BÀI THƠ KINH MỘNG GIÁC TRONG KIM VÂN KIỀU TRUYỆN CỦA THANH TÂM TÀI TỬ
  Trong nguyên bản Kim Vân Kiều truyện, sau ngày chơi mả Đạm Tiên, Kiều nằm mơ “gió đâu sịt bứt mành mành, trông ra mới biết là mình chiêm bao”, và Kiều có giấc mơ tiếp là sau khi đã bán mình, chờ Mã Giám sinh đến đưa dâu Kiều nằm mơ một giấc mơ khủng khiếp gọi là Kinh mộng giác “Kiều bị bọn gian tặc bắt đi, Kim Trọng đến cứu, nàng thoát được”. Tỉnh ra Kiều viết đến 8 bài Kinh mộng giác. Đoạn này Cụ Tố Như không phóng tác và cũng không dịch thơ. Thời hiện đại, nhà thơ Đỗ Hoàng khi phóng tác Kiều Thơ, ông đã phóng tác hết toàn Kim Vân Kiều truyện và viết chữ Hán, dịch nghĩa, chú thích dịch thơ. Xin giới thiệu bạn đọc tham khảo:
Nguyên văn: Tám bài thơ “Kinh mộng giác”- Giật mình giấc mộng dữ
Bài một
Kinh mộng giác
Thiềm mao thiết mã giao,
Thuỷ hoả bất tri hà xứ dã,
Dĩ tâm yêu miếu đảo kiên điều.
Dịch nghĩa:
Cơn ác mộng tỉnh lại
Ngựa sắt lướt đến bên thềm hoa,
Nước lửa không biết chốn nào cuồn cuộn dữ dội.
Cây cối bị thiêu trụi, miếu mạo thành tro tàn.
Bài hai
Kinh mộng giác
Ngộ thử ngung khuy chúc,
Chúc quang minh diệc thúc hàm sầu
Hà tằng chiếu kiến tàn trang thúc.
Dịch nghĩa:
Cơn ác mộng kinh hoàng tỉnh lại.
Đám chuột dơi lấp ló ngọn đèn sáng.
Ngọn đèn mờ tỏ như chiếu nỗi buồn cô quạnh.
Ngọn nào chiếu thấu đến những manh áo rách tồi tàn?
Bài ba
Kinh mộng giác
Cổ dốc thanh bi tráng
Khả liên hồng phấn khứ hà chi.
Nhất độ tư lường, nhất độ trường.
Dịch nghĩa:
Cơn ác mộng đã tỉnh lại.
Nghe tiếng trống, ốc khua vang buồn bã.
Thương thay cho má hồng lạc lối ở nơi nào?
Một lần nhớ nhau là một lần đắng đẵng cõi lòng đau khổ.
Bài bốn
Kinh mộng giác
Sâm hoành đẩu chuyển đảo
Kim dạ thê lương chỉ tứ tinh.
Lai triêu phân thủ thiên nhai liểu.
Dịch nghĩa:
Tỉnh cơn ác mộng,
Ngôi sao Sâm đã nằm ngang, còn ngôi sao Đẩu chuyển đến bên kia.
Đêm nay bốn sao chiếu thấu nỗi buồn thê lương.
Chân trời góc biển nỡ chia lìa mỗi sớm.
Bài năm
Kinh mộng giác
Trúc xao phong bãi thác,
Nhiễm nhiễm y y tự át nùng.
Phiêu phiêu đãng đãng vô trước lạc.
Dịch nghĩa:
Tỉnh lại cơn ác mộng
Ngọn gió làm xao động cành trúc ngoài bến bãi
Áo quần thấp thoáng chập chờn dáng vẻ.
Mốt mai không biêt hồn phiêu lãng dạt về nơi đâu?
Bài sáu
Kinh mộng giẳc
Tử quy đề dạ bán
Huyết lệ chinh nhân thôi xuất môn.
Bất tri quy khứ hà tu hoán.
Dịch nghĩa:
Tỉnh cơn ác mộng.
Tiếng cuốc kêu khắc khoải đến hết nửa dêm,
Người chinh chiến gạt giọt lệ máu bước lên đường.
Không biết lúc nào trở lại làm sao phải kêu khóc thương nhớ.
Bài bảy
Kinh ác mộng
Ô đề tàn nguyệt lạc,
Thiên hôn địa ám sầu trầm thảm.
Lệ lãnh phong thê nhân tịch mịch.
Dịch nghĩa:
Tỉnh lại cơn ác mộng
Tiếng quạ kêu dưới tàn trăng tà.
Buồn xót xa cảnh trời đất tối tăm mịt mờ
Gió sương lạnh lẽo, hoang vắng bóng người rơi giọt nước mắt lạnh lùng.
Bài tám
Kinh mộng giác
Tùng thanh đê tác đào
Nhĩ biên tự tố tương tư điệu
Tâm thượng nghi văn oán hận cao.
Dịch nghĩa:
Tỉnh cơn ác mộng kinh hoàng.
Mái ngoài tiếng thông reo, tiếng sóng vỗ.
Nghe khúc tương tư văng vẳng bên tai.
Giật mình nghe nỗi ai oán dậy lên trong lòng.
 vannghecuocsong.com giới  thiệu
KIỀU THƠ (trích)
Còn nàng muôn tái nghìn tê,
Thôi thì khi tỉnh, khi mê bất thần.
Chờn vờn trong mộng có lần,
1195- “Chàng Kim từ chốn bụi trần về chơi. (278)
Mừng mừng, tủi tủi, nghẹn lời.
Nàng rằng: “Thiếp đã bị người bắt đi.”
Kim nghe hỏi cớ cơn gì?
Để nhà hoạn nạn sầu bi thế này?
1200- Nàng rằng: “Vạ gió, tai bay,
Bán mình để chuộc oan này cho cha”.
Kim rằng: “Để đó riêng ta
Bao nhiêu vàng bạc đem ra hoán liền.”
Tội công mọi việc vừa yên,
1205- Mã Qui chực sẵn hùng điên chạy vào:
“Chúng bay là đám tặc nào?
Mà toan cướp sống ngọc vào tay ta?”
Chàng Kim giận dữ bước ra,
                                 Thư sinh tỏ rõ cả nhà biết oai:
1210- “Mã Quy thằng giặc buôn người,
Đã làm cái tội tày trời thế kia.”
Mã Quy hoảng sợ bỏ đi,
Chàng Kim lo việc vu qui vẹn tròn.(279)
Ngờ đâu cái phút động phòng.
1215- Lâu la đứng kín từ trong ra ngoài. (280)
Bắt Kiều lên ngựa chạy dài,
Bốn bề giáo mác kêu ai bây giờ?
Dặm trường trăm mối nguy cơ,
Có cành cây ngã bất ngờ chắn ngang.
1220-Với tay chộp lấy vội vàng.
Cơ may hiếm có giúp nàng thoát thân.
Trên trời lửa cháy rần rần,
Dưới đất vực thẳm nghìn lần độ sôi.
Một con quạ lửa thiên lôi (281)
1225- Quắp nàng sải cánh lưng đồi bay xa”.
Kiều càng hoảng hốt thét la.
Giật mình tỉnh giấc thì là giấc mơ
Phòng loan đèn nến lờ mờ,
Thuý Vân say mộng bơ phờ ủ  ê.
1230- Kiều đang một tỉnh mười mê:
“Tướng công, chàng hỡi não nề lắm thay!
Mộng chàng kiếp sống từ đây,
Sao vô duyên thế ai hay hỡi trời!
Trước đèn lòng dạ bời bời,
1235- Kiều liền tám khúc mấy lời ruột gan:
“Một cơn ác mộng kinh hoàng. (282)
Thềm hoa ngựa sắt dẫm tan bọt bèo.
Nào ngờ bể lửa gầm reo,
Tro tàn miếu lạnh, gió treo bụi đường.
1240- Càng trông muôn nẻo sầu vương,
Bóng dơi hoảng loạn bên tường lạnh tanh.
Ngọn đèn hiu hắt mong manh,
Có chăng soi thấu lòng thành người ta.
Càng mơ, càng mộng, càng xa.
1245- Trống tùng liên khúc thanh la giục sầu.
Thương thay má phấn nhạt màu,
Nhớ nhau mãi để lòng đau đớn này!
Kinh hoàng ác mộng tai bay
Để cho Sâm, Đẩu bên này bên kia. (283)
1250- Ngàn sao lạnh lẽo canh khuya.
Chân trời góc bể phân chia hai đường
Nói gì phận hẩm tang thương.
Gió xao xác lá trúc vườn xác xơ.
Chập chờn dáng ngọc bơ phờ.
1255- Mốt mai không biết dạt bờ bến nao?
Lòng riêng như có ai bào.
Tiếng quyên khắc khoải đảo chao đêm dài.
Chia ly huyết lệ láng lai,
Một xa muôn dặm không mai mốt về.
1260- Đau lòng từ tạ thôn quê,
Quạ kêu tàn bóng trăng thề nước non.
Đất sầu, trời thảm mỏi mòn
Lạnh lùng sương rắc không còn người xưa.
Buồn thương biết mấy cho vừa!
1265- Tiếng thông xao xác, gió đưa nghìn trùng.
Tương tư giữa chốn mịt mùng..
Giật mình trong mộng, khôn cùng ước mong.!”
Tám bài đề vịnh vừa xong,
Ngâm lên nghe tận cõi lòng nát tan.
Trích trang 59 – 62 - Kiều Thơ
                         Đỗ Hoàng
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

BÀI THƠ CŨ

Ta sinh ra cô đơn giờ cô đơn đã cũ ta trưởng thành bởi sợ hãi sợ hãi cũng cũ rồi này tôi một khuôn mặt công chức đứng nhìn những cuộc họp rạc rài tiêu ma bao ý tưởng xa xa trải một mùa bệnh hoạn bệnh hoạn cũng cũ rồi Số mệnh già như trời lọm khọm ở giữa công viên đầy nắng nắng có gì...

Thống kê
  • Đang truy cập34
  • Hôm nay2,630
  • Tháng hiện tại41,075
  • Tổng lượt truy cập3,212,996
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây