Thơ vô lối V của Đỗ Hoàng

Thứ năm - 21/03/2019 09:02
Thơ Vô lối V của Đỗ Hoàng
Thơ vô lối V của Đỗ Hoàng
Thứ bảy - 30/05/2015 02:44


THƠ VÔ LỐI V CỦA ĐỖ HOÀNG

Đỗ Hoàng

DẮT MÙI MÙA THU ĐI CHƠI

Ta dắt mùi mùa thu đi chơi
Đừng ngúng ngoẵng
Đau
Thừng!
Thơ vô lối V của Đỗ Hoàng

Thơ Vô lối V của Đỗ Hoàng

Thơ vô lối V của Đỗ Hoàng

Thứ bảy - 30/05/2015 02:44
  •  
  •  
  •  



THƠ VÔ LỐI V CỦA ĐỖ HOÀNG

Đỗ Hoàng

DẮT MÙI MÙA THU ĐI CHƠI

Ta dắt mùi mùa thu đi chơi
Đừng ngúng ngoẵng
Đau
Thừng!

Ta tròi gô cổ mùa đông
Không được nhìn
Khi ta giao hoan
Với mùa xuân
Đang cực!


Trói mọi ý nghĩ triết học lại
Dù An Nam không có triết
Lên tướng không cần tài thao lược.
Đầu ruồi đội đích điểm đen.
Bách phát bách trúng
Cần com dom!

Trói không tưởng
Hà Nội 28-5-2015
Đ-H

Tác giả tự dịch ra thơ Việt
Đỗ Hoàng

DĂT MÙA THU ĐI CHƠI

Ta dắt mùa thu đi chơi,
Yên thì ta sẽ nhẹ lơi dây tròng.

Tròi gô cái lão mùa đông
Những đêm động phòng lão cố tình xem!
Ta cũng nàng xuân lấm lem
Cái sướng đang cực lại chen làm gì?

Tròi gô mọi ý nghĩ suy
An Nam trết học có gì bàn đâu!
Tướng thì chỉ việc hảo cầu
Cần chi thao lược đội đầu hồng tâm.
Trăm lần đều trúng cả trăm
Com dom cũng vất, điện trăng chẳng màng!
Trói gô không tưởng nhét hang.
Háng cũng được, thêm cho nàng mê ta!

Hà Nội 28-5-2015
Đ-H

Đỗ Hoàng

BÈ  ĐẢNG

Đảng tầm nguyên từ điển là một xóm nhà có từ 400 đến 500 hộ.
Sau này nó biến tướng thành đảng phái, bè đảng lưu manh
Người quân tử không chỉ lo cho xóm nhà, lo cho đảng mình.
Người quân tử phải lo cho cả thiên hạ
Vậy nên thánh Khổng tử dạy:
“Quân tử bất đảng!”

Thế giới loạn đảng.
Bo bo lo giữ quyền lợi phe nhóm của minh và quyền lợi của nó.
Có nước còn có đảng ăn thịt cầy!
Đáng nó lo cho nhóm nó chưa đủ cơm ăn
Lấy đâu lo cho thiên hạ.
Bìm bịp kêu
Kêu mãi thành chân lý!

Đĩ đĩ chơi mãi thành thánh.
Giao long vũ điệu giao hoan
@ ngã tô hô tam giác.
Sao vạch  xót tiền dân!

Muôn ngàn sự việc
Người cho nhân loại văn minh mới có đảng
Đảng là ánh sáng
Có kẻ nói vậy
Nhưng cụ Đỗ Chiểu:
Nay này cái đảng lâu la
Việc chi mà cứ bon bon chạy hoài.

Thôi mặc kệ
Tuổi 17 thèm đi nhà thổ
Ôm con da đen liếm mút như Rin bo!
Thôi thì tự thủ dâm
Nay gọi là tự sướng!
Buồn đời!
Hà Nội 28-5-2015
Đ-H

Đỗ Hoàng

THƯƠNG HUẾ

Chị bán cá Vỹ Dạ ơi!
Chị kiếm một tháng độ vài nghìn đồng bạc lẻ
Cả con, cả chồng, cả kỵ, cả cưới vào đó.
Hèn chi chỉ ba mươi tuổi như mụ tám mươi
Cả đời không thằng nào thèm sớ mướp! 

Cô điếm Phu Văn lâu đứng cả đêm gặp thằng khách nghiện nó chơi dai, chơi dài hơn trâu đái, rách cả lồn mà cuối cùng thì nó xù!

Ối trời đất ơi, không ai thương lồn khó!

Chín khẩu súng Thần công cửa Ngọ Môn mòn nhẵn đít gái giang hồ mà nghèo ơi vẫn nghèo!
Lồn Huế quá rẻ!
Các cô giáo ngày giải phóng Huế làm tiền giờ sắp chầu tiên tổ.
Đụ đứng, đụ ngồi, đụ gì thì đụ hỡi ông quan quyền.
Miễn là đừng sinh ra ngụy nữa!
Con rơi, con vãi, con chó con mèo phải mang lý lịch tốt!
Con tôi chỉ làm phi công!

Xin đừng có cảnh:
Nhà tôi nghèo
Con tôi đông
Đứa làm công
Đưa đi Mỹ
Đứa làm đĩ
Phu Văn Lâu
Đứa cướp tàu
Đưa cướp chợ

Thế thì ưa đụ gì thì đụ!
Hỡi ông cán bộ!
Hỡi ông chức quyền!


Tôi thằng nghề nghiệp chính chuyên nói láo
Nói láo có thưởng tiền
Mà về già rồi thì xin thua các chị.
Người sinh ra Duy Tân, Thành Thái, Tự Đức, Hàm Nghi…sinh ra Nghĩa Dũng khởi nghĩa Chày Vôi!
Chỉ không sinh ra thằng
Tôi!
Nhưng sinh ra con
Tôi!
Thì tôi xin thương Huế!
Nghèo!

Hà Nội 28-5-2015
Đ-H

Tác giả tự dịch ra thơ Việt:

Cách một:

Đỗ Hoàng

THƯƠNG  HUẾ

Chị bán cá Vỹ Dạ ơi!
Chị kiếm một tháng độ vài đồng bạc lẻ
Cả con, cả chồng, cả chạp, cả giỗ, cả cưới, cả xin, cả cụ. cả kỵ.
Hèn chi chỉ ba mươi tuổi như mụ tám mươi
Cả đời không thằng nào thèm sờ mó vào người! 


Các cô điếm Phu Văn Lâu đứng tràn đêm dằng dặc sông Hương tắt lửa tối trời.
Chờ đỏ con mắt mong một thằng đến đụ để kiếm đồng bạc.
Đời ơi hỡi đời, mần đị mà lồn xơ xác.
Có thằng nào đâu!
Gặp thằng nghiện không râu
Chu cha, nó ghè, nó đè, nó lè, nó bú, nó xé, nó chơi dai, chơi dài hơn trâu đái, rách cả lồn mà cuối cùng thì nó xú!

Ối trời đất ơi, không ai thương kẻ khó.

Chín khẩu súng Thần công cửa Ngọ Môn mòn nhẵn đít gái giang hồ mà nghèo ơi vẫn nghèo!
Lồn Huế rẻ như bèo!
Các cô giáo ngày giải phóng Huế làm tiền giờ sắp chầu tiên tổ.
Không biết ai xấu hố.
Đụ đứng, đụ ngồi, đụ gì thì đụ hỡi ông quan quyền.
Em không cần tiền
Miễn là đừng sinh ra đừng ngụy nữa!
Ngoài Bắc con gái nhà giàu khôn ngoan lấy con bần cố
Đẻ ra đều được làm to.
Lý lịch trong là số một
Thì một phát lồn tiếc chi không cho
Con rơi, con vãi, con chó, con mèo được mang lý lịch tốt!
Con tôi chỉ làm phai - lốt!!

Xin đừng có cảnh:
Nhà tôi nghèo
Con tôi đông
Đứa làm công
Đưa đi Mỹ
Đứa làm đĩ
Phu Văn Lâu
Đứa cướp tàu
Đưa cướp chợ

Thế thì ưa đụ gì thì đụ!
Hỡi ông cán bộ!
Hỡi ông chức quyền.

Tôi thằng nghề nghiệp chính chuyên nói láo
Nói láo có tiền
Mà về già rồi thì xin thua các chị.
Người sinh ra Duy Tân, Thành Thái, Tự Đức, Hàm Nghi…sinh ra Nghĩa Dũng Chày Vôi!
Chỉ không sinh ra thằng
Tôi!
Nhưng sinh ra con tôi!
Thì tôi xin  thương  Huế!

Nghèo.

Hà Nội 28-5-2015
Đ-H

Cách hai:

THƯƠNG HUẾ

Ôi chị bán cá Vỹ Dạ ơi!
Một đời rách áo lại rách tơi
Một đời không có đồng bạc lẽ
Lo cưới, lo xin rụ kiếp người!

Tội tình cho điếm Phu Văn Lâu
Ngóng mãi mòn trăng xám tóc đầu
Ngã lồn chờ đụ không ai đụ
Đêm dài như thế có ai đâu?

Xui xẻo thế nào gặp thằng say
Phê thuốc nó chơi quá voi dày
Lồn rách, huyết rớt không cắc bạc
Ôi trời, đời đĩ quá chua cay!

Chìn khẩu Thần công cửa Ngọ Môn
Trăm năm láng lẫy bởi hơi lồn
Lồn Huế thì ôi thôi quá rẻ.
Không bằng con chuột ngoáy vào trôn!

Cô giáo phò xưa sắp chết rồi.
Đụ đứng, đụ cong đến đụ ngồi
Đụ mãi, đụ gì thì cứ đụ
Con tôi không ngụy sướng nhất đời!

Ngoài Bắc gái ngoan khôn vạn lần
Nhà giàu nhưng vẫn lấy nông dân
Chó mèo đêu mang lý lịch tốt
Bầu bán ngồi đâu cũng thánh thần!

Mệ van cái cảnh đẻ con đông
Đứa thì thất nghiệp, đứa làm công
Đứa đi mần đị không xu mẻ.
Đẻ thế thì thôi chỉ rát lồn!

Tôi thằng nói láo cuỗm dden phi
Con cái đẻ ra chẳng được gì
Lồn Huế sinh ra nghìn vạn thánh
Bây giờ không được cái chi chi!

Thôi thì cũng xin có mấy nhời
Giàu sang thành đạt đấy cơ trời.
Lồn nào thì cũng là tam giác
Không chúa thì ra thứ ốc nhồi!

Thảm thương ôi!
Huế

Hà Nội 28-5-2015
Đ-H

Đỗ Hoàng

TƯỚNG THỜI BÌNH

Chẳng biết ông Cutuzop mắt chột là người nước nào?
Họ có tướng mùa đông
Ta có tướng đi ỉa.

Đều là năm sao.

Ta là tướng phong tình
Và bệnh phong tình
Chiến trường là nhà thổ.
Thấy mặt đĩ nhiều hơn mặt kẻ thù.

Dự án sân bay
Dự án quân cảng
Đảo xa.
Ta nắm.

Gái nhà quê chi cục xi măng là xong.

Mười năm
Ta lên hai sao
Hai mươi năm lính đủ tuổi về hưu.

Kiện cáo
Ta khai bị si đa
Về sớm!

Ta là tướng thời bình

Hà Nội 29-5-2015
Đ-H

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thư nhà thơ Triệu Lam Châu gửi Đỗ Hoàng

Tuy Hoà, đêm 21 tháng 1 năm 2012 Thân mến gửi: Nhà thơ Đỗ Hoàng   Hơn một năm trước tôi có đọc bài dịch thơ Việt ra thơ Việt của anh đăng trên Tạp chí Nhà văn, thời anh Nguyễn Trác làm tổng biên tập. Tôi rất tâm đắc với việc làm của anh. Anh là một người anh hùng trên mặt trận giữ gìn sự...

Thống kê
  • Đang truy cập11
  • Hôm nay5,887
  • Tháng hiện tại97,308
  • Tổng lượt truy cập4,149,530
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây