Cảm phục nhà thơ Đỗ Hoàng - Triệu Lam Châu

Chủ nhật - 24/05/2020 01:43
CẢM PHỤC NHÀ THƠ ĐỖ HOÀNG
Loại thơ vô lối đang hoành hành (Lời của Nhà thơ Đỗ Hoàng). Là một người yêu thơ chân chính, Triệu Lam Châu tôi rất buồn khi cả một guồng chính thống Văn học - thơ ca của nước nhà (Bao gồm Đài phát thanh – Truyền hình quốc gia, Các toàn soạn Báo Nhân dân – Quân đội nhân – Công an nhân dân – Các Báo và Tạp chí Văn nghệ từ trung ương tới địa phương…) mà không có một ai hay Báo hay Đài nào lên tiếng bảo vệ quyết liệt Sự trong sáng của thi ca Việt Nam ngàn năm thiêng liêng. Chỉ có mỗi cá nhân Nhà thơ Đỗ Hoàng lên tiếng MỘT CÁCH CƯỜNG TRÁNG VÀ HÙNG VĨ VÔ SONG VỚI KIẾN THỨC UYÊN BÁC CỦA MÌNH dịch thơ Việt ra thơ Việt.
Trong các nền thi ca của nhân loại từ trước tới nay, có lẽ Nhà thơ Đỗ Hoàng là người đầu tiên phát kiến ra một kiểu dịch độc đáo nhất: Dịch thơ tiếng mẹ đẻ ra tiếng mẹ đẻ!
Cảm phục nhà thơ Đỗ Hoàng - Triệu Lam Châu
Thư nhà thơ Triệu Lam Châu gửi Đỗ Hoàng
Tuy Hoà, đêm 21 tháng 1 năm 2012
Thân mến gửi: Nhà thơ Đỗ Hoàng
  Hơn một năm trước tôi có đọc bài dịch thơ Việt ra thơ Việt của anh đăng trên Tạp chí Nhà văn, thời anh Nguyễn Trác làm tổng biên tập. Tôi rất tâm đắc với việc làm của anh. Anh là một người anh hùng trên mặt trận giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt mình như Bác Hồ đã dạy năm nào.
   Hiện nay chắc nhiều người bất bình với kiểu thơ Vô lối (như anh đã đặt tên thật đúng), nhưng chắc người ta ngại mình bị chụp mũ là cổ hủ lạc hậu, không chịu hội nhập thế giới, không chịu cách tân… nên họ im lặng. Riêng anh thì không ngại điều ấy và đã dịch lại những bài thơ vô lối, thành thơ lục bát trong sáng, chinh phục lòng người. Đó là điều rất đáng hoan nghênh.
   Anh là một người có trình độ thi ca, có tâm với sự phát triển trong sáng của nền thơ ca nước nhà.
   Anh dịch lại thơ Đỗ Doãn Phương và Mai Văn Phấn vừa qua, đồng thời có thêm lời nhận xét rất xác đáng. Xin chúc mừng anh. Cầu chúc cho anh tiếp tục tấn công có hiệu quả vào loại thơ Vô lối đang làm hỏng, làm bẩn thỉu ngôn ngữ thơ trong sáng và thần diệu của cha ông chúng ta từ ngàn xưa.
   Nền tảng đạo đức xã hội đang xuống cấp. Nền thơ đang xuống cấp cũng bởi tại loại thơ vô lối này. Chính vì thế quần chúng yêu thơ đang quay lưng lại với thơ (chủ yếu là đối với thơ vô lối). Còn loại thơ giản dị, trong sáng và cảm động, như bài Bước đường cùng đó sao của nhà thơ Nguyễn Vũ Tiềm, đăng trên lethieunhon.com mới đây, nói về anh nông dân Đoàn Văn Vươn bị cướp đất ở Tiên Lãng, Hải Phòng – thì quần chúng yêu thơ rất trân trọng và tán thưởng. Bởi nhà thơ đã phản ánh đúng những vấn đề bức xúc và nóng bỏng của tâm hồn người dân hiện nay, bằng một hình thức thơ trong sáng, giản dị và cảm động.
  Tôi nghĩ: Lời dạy của cụ Hồ Chí Minh đối với văn nghệ sĩ, không bao giờ cũ: Viết cho ai? Viết cái gì? Viết như thế nào?
   Loại thơ vô lối, chỉ viết cho cá nhân tác giả (đâu có viết cho nhân dân). Họ làm thơ không phải để hiểu. Do đó người đọc không hiểu họ nói gì. Người đọc quay lưng lại với thơ vô lối. Còn họ viết như thế nào, thì chúng ta rõ rồi…viết tắc tị như đánh đố người đọc vậy.
  Dẫu một số người cổ vũ cho loại thơ vô lối ấy, nhưng rồi quần chúng yêu thơ chân chính đã thải loại nó vào đống rác lâu rồi. Rất may là thơ vô lối chưa bén mảng vào sách giáo khoa… may lắm thay!
 Xin chúc nhà thơ sức khoẻ, bình an và bền chí đấu tranh thắng lợi với thơ vô lối.
Bạn thơ Triệu lam Châu
Thư điện tử:  trieulamchau@gmail.com

Trieulamchau Caobang 

CẢM PHỤC NHÀ THƠ ĐỖ HOÀNG

Loại thơ vô lối đang hoành hành (Lời của Nhà thơ Đỗ Hoàng). Là một người yêu thơ chân chính, Triệu Lam Châu tôi rất buồn khi cả một guồng chính thống Văn học - thơ ca của nước nhà (Bao gồm Đài phát thanh – Truyền hình quốc gia, Các toàn soạn Báo Nhân dân – Quân đội nhân – Công an nhân dân – Các Báo và Tạp chí Văn nghệ từ trung ương tới địa phương…) mà không có một ai hay Báo hay Đài nào lên tiếng bảo vệ quyết liệt Sự trong sáng của thi ca Việt Nam ngàn năm thiêng liêng. Chỉ có mỗi cá nhân Nhà thơ Đỗ Hoàng lên tiếng MỘT CÁCH CƯỜNG TRÁNG VÀ HÙNG VĨ VÔ SONG VỚI KIẾN THỨC UYÊN BÁC CỦA MÌNH dịch thơ Việt ra thơ Việt.
Trong các nền thi ca của nhân loại từ trước tới nay, có lẽ Nhà thơ Đỗ Hoàng là người đầu tiên phát kiến ra một kiểu dịch độc đáo nhất: Dịch thơ tiếng mẹ đẻ ra tiếng mẹ đẻ!
Tôi nghĩ đấy là một nỗi đau, có lẽ cũng thuộc loại đau nhất thế giới trong lĩnh vực sáng tạo thi ca!
Tôi xin khẳng định rằng: Lịch sử thi ca nước nhà mai sau sẽ ghi công Nhà thơ Đỗ Hoàng là MỘT ANH HÙNG ƯU TÚ NHẤT trong sự nghiệp bảo vệ sự trong sáng của nền thơ Việt Nam ngàn năm thiêng liêng!
Kính chúc Nhà thơ Đỗ Hoàng mạnh khoẻ và tiếp tục thành công trong sự nghiệp quang vinh có một không hai của mình trên thế gian này! (6/12/2015)
  Nhà thơ Triệu Lam Châu



Triệu Nguyễn Gửi Đỗ Hoàng

                                   Quảng Ninh ngày 25 – 4 – 2008

                       KÍNH GỬI NHÀ THƠ  ĐỖ HOÀNG

     Mình gửi Nhà thơ bài thơ của mình nhân đọc bài viết “Vì sao…” của Đỗ Hoàng. Bài viết của Đỗ Hoàng rất hóm, rất thú. Cám ơn nhà thơ đã gợi cho mình cảm xúc…
 Tùy Đỗ Hoàng có thể dùng hoặc không. Chúc nhà thơ khỏe, mọi điều như ý.
                                                                            Thân mến
                                                                             (Đã ký)
   

                                                                             Triệu Nguyễn

Triệu Nguyễn
THƠ VUI GỬI BẠN NHÀ THƠ
Tặng ĐH, nhân đọc bài viết “Vì sao
Tôi dịch thơ Việt ra thơ Việt” của bạn

Sẵn nghề “trích cú, tầm chương”
Sao không kén Tống, chọn Đường mà chơi?
Khen thay bác Đỗ, bạn tôi
Lại đi dịch cái dở hơi – thơ nhà!

“Con” mình mang họ người ta
Mình là bố dượng hay là cha nuôi?
Công mình dù gấp mấy mươi
Tránh sao khẩu chiến ở nơi công đường

Tình thơ chín đỏ, môi hường
Càng yêu, càng thấy ẩm ương, rầy rà
Có lúc thơ như nhành hoa
Gần thi thắm thiết, lùi xa nhạt nhèo
Có khi như nước ao bèo
Nhạt hương mà vẫn trong veo, thầm thào
Vòm thơ chót  vót giời cao
Người ra làm bố, kẻ vào là con!

Đêm thơ trăng lặn tối om
Đèn thơ ai thắp đỏ lòm bấy ai?
Làng thơ mấy vị tranh tài
Văn chương “ơ ất”, hình hài “ất ơ” (*)

Tuổi già cả nghĩ hay lo
Cảm phiền bác Đỗ dịch cho đôi vần… (**)
Tháng 4 năm 2008
Tr – Ng
--
(*) Mượn chữ Đỗ Hoàng
“Họ làm xiếc chữ ất ơ
Thế mà được đặt lên thơ thiêng liêng”
(**) Bài in trên Tạp chí Nhà văn tháng 3 năm 2008

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê
  • Đang truy cập12
  • Hôm nay2,283
  • Tháng hiện tại69,912
  • Tổng lượt truy cập6,005,928
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây