Từ Hải & Hồ Tôn Hiên tranh biện anh hùng...

Thứ bảy - 13/03/2021 03:46
4890- Cơ đồ ngắn chỉ vài phân,
Cuộc vui chưa quá một tuần chén đưa.
Hồ Tôn Hiến, Đốc quân cơ, (729)
Trọng thần mưu lược kế lừa Minh Sơn.
Cử Hoa do thám nguồn cơn. (730)
4895- Phao tin đồn nhảm gây hờn oán than.
Từ Hải & Hồ Tôn Hiên tranh biện anh hùng...
Chương ba mươi 
 Từ Hải & Hồ Tôn Hiến tranh biện anh hùng cái thế

4890- Cơ đồ ngắn chỉ vài phân,
Cuộc vui chưa quá một tuần chén đưa.
Hồ Tôn Hiến, Đốc quân cơ, (729)
Trọng thần mưu lược kế lừa Minh Sơn.
Cử Hoa do thám nguồn cơn. (730)
4895- Phao tin đồn nhảm gây hờn oán than.
Trong ngoài nội tướng luận bàn.
Vinh hoa cám dỗ, cơ hàn điêu linh.
Minh Sơn là bậc tài tình,
Hoa Nhân thuyết khách liều mình vì vua. (731)
4900- La Trung Quân chẳng tay vừa. (732)
Ba bên bốn phía quyết lừa Từ công.
Triều đình thiên tử dốc lòng.
Quét loài giặc có ở trong cõi đời.
Dốc kho khố, dốc sức người
4905- Hoa, La khổ kế không rời một phân.
Biết Từ là bậc dũng thần.
Biết nàng chẳng kém hùng anh trên đời.
Chiêu an dụ dỗ mua người. (733)
La quan, Hoa lại thiệt thòi có sao. (734)
4910- La rằng: “Lễ đáng là bao.
Hồ công mong muốn anh hào nhẹ tay.
Đại vương xin nhớ câu này.
Ngoài vòng giáo hoá không hay bao giờ.
Thiên triều vận hội thời cơ.
4915- Hoàng gia hưng thịnh đang chờ hùng anh.
Minh quân mở tấm lòng thành.
Để cho tuấn kiệt lưu danh thiên trường.
Đêm ngày Đốc Phủ đoái thương.
Cúi xin lòng dạ Đại vương cải tà.
4920- Đặng làm rạng rỡ sơn hà.
Sông Hoàng, non Thái cả nhà phú vinh.  (735)
Trong ngoài hoà hiếu thuận tình
Công như Thánh Trạch thái bình muôn năm.” (736)
Từ rằng: “Quốc thể tối tăm,
4925- Ta đây dựng nghiệp cũng nhằm phò vua.
Sợ gì gươm giáo tranh đua.
Thảo dân dấy nghĩa chẳng thua vương thần!”
Đốc công mấy lượt đích thân.
Trá thư rồi cử quân nhân luận bàn.
4930- Lụa là, gấm vóc, ngọc vàng,
Rượu ngon, gái đẹp xếp hàng tiến cung.
Từ công nổi giận đùng đùng:
“Hồ Tôn Hiến bước đường cùng là đây.
Anh hùng, nhục sỹ không hay.
4935- Tầm thường những thứ vật này bày ra.
Chỉ mua được bọn đàn bà.
Làm sao mua chuộc với ta được nào.
Rằng đây cái thế anh hào.
Giang sơn một dãi, trời cao một miền.
4940- Vững vàng trong bấy nhiêu niên.
Chế tài mở cõi lập riêng hùng cường  (737)
Sông Ngô, đất Việt trùng dương. (738)
Bá này, tôi nọ bốn phương thiếu gì.
Đêm ngày giữ vững biên thuỳ
4945- Thiên Hà cũng chẳng làm gì mà lo.
Qui hàng được ban chức to.
Mua quan bán tước vàng kho cũng hèn!
Nghìn đời bia miệng ai khen.
Tướng quân soi dấu trước đèn hổ ngươi!”
4950- Nàng thì thông tuệ cũng người.
Đàn bà chức vị, vàng mười dễ xiêu.
Nghĩ mình mặt sóng, cánh diều.
Đã đầy oan trái, lắm điều oan gia.
Chịu oai một chút trời xa.
4955- Cố hương, thân hữu cửa nhà vẻ vang!
Chẳng mang là tướng quy hàng.
Lại dày công đức giang san thu về.
Trung quân phu phụ cận kề.
Luyến tình, quý dạ tỉ tê tỏ bày:
4960- “Binh đao huyết lệ xưa nay.
Khi tàn cuộc chiến cỏ dày mọc lên. (739)
Làm cho thiên hạ đảo điên.
Gây ra động địa, kinh thiên hãi hùng.
Những tay độc ác điên khùng,
4965- Để cho trăm họ khốn cùng giao tranh.
Mất mùa cơ ngã thần dân.  (740)
Oán thù vạn kiếp muôn phần đớn đau!
Núi xương, sông máu một màu (741)
Chiến tranh để lại khổ đau vạn đời.
4970- Anh hùng tuấn kiệt trên đời.
Hơn nhau một chữ tuỳ thời biến thông! (742)
Đoái nhìn thảo khấu mà trông
Hoàng Sào, An Lộc Sơn không người màng! (743)
Mình dù mang tiếng chịu hàng.
4975- Quan to chức trọng cao sang ai bì.”
Từ công đêm tính, ngày suy.
Nghe nàng ngon ngọt nên quy thuận triều!
     Thế là không đánh cũng xiêu.
Ba quân lơ lửng như diều đứt dây.
4980- Tướng hùng, binh tốt dại ngây.
Trong ngoài thành luỹ cờ bay trễ tràng.
Hồ công mưu độc sẵn sàng.
Trước cờ chiêu phủ, sau hàng lính theo. (744)
Tên bay, đạn phóng vèo vèo,
4985- Minh Sơn chẳng thấu tim beo, dạ cầy.
Đại quan lễ phục đủ đầy.
Cổng thành mở ngỏ tớ thầy hạ gươm.
Bất ngờ bát hướng, tứ phương
Thiên triều đổ bộ chật đường giáp binh.
4990- Mở mắt ra rõ sự tình.
Tấm thân mười thước cực hình gióng gông.
Binh tan như ngọn cỏ bồng.
Thây phơi đầy bến, đầy sông,  đầy đò.
Động trời vang tiếng reo hò.
4995- Nhữ Trinh lừa trận thắng to vang lừng. (745)
Hồ công mở tiệc ăn mừng
Đem Từ làm vật tương trưng tế thần.
Lệnh ban tháo củi, phóng thân,
Đưa vào đến tận trung quân mời ngồi.
5000- Rằng: “Nghe dũng trí hơn người,
Lại rành chữ nghĩa một thời bút nghiên.
Đã từng đọc sách thánh hiền.
Mà làm thảo khấu cuồng điên thế này?
Những bầy giặc cỏ xưa nay.
5005- Thiên triều nhất quyết ra tay diệt trừ.
Tội đồ truyền kiếp họ Từ.
Hành hung bạo ngược ác ngư, sói hùm.
Bây giờ thân đã đóng cùm.
Hỏi ra dũng khí, anh hùng ở đâu?
5010- Sẽ làm cho biết mặt nhau.
Ai cái thế, ai bêu đầu coi chơi!”  (746)
Từ rằng: “Việc ấy có trời.
Tiểu nhân đắc chí ngàn đời khác chi. (747)
Thiên triều nay đã mất uy.
5015- Dân tình đói rét còn gì mà mong.
Ăn xin, ăn cướp đầy đồng.
Chết đường, chết chợ, chết sông, chết đò.
Mệnh quan càng lớn càng to.
Lâu đài càng rộng, vàng kho càng nhiều.
5020- Thê thê, thiếp thiếp, yêu yêu.
Đờn ca xướng hát hết chiều, đến đêm.
Trong triều ngoài quận đảo điên.
Ta đây dấy nghĩa hạ thiên thay trời.
Hợp tình hợp ý muôn người.
5025- Làm vì nghĩa lớn đời đời dân tin.”
Hồ rằng: “Bao đám yêu tinh.
Cũng xưng vì nghĩa, vì tình với dân.
Nhưng rồi cướp phá giành tranh
Đôi bên giặc cỏ, thập thành thanh lâu.
5030- Có gì đạo đức cao sâu.
Một bầy mọi rợ từ đầu đến đuôi.
Còn làm ra vẻ dạy đời.
Thân phanh, trôốc mất đến nơi còn gừ!”
Từ rằng: “Chính sự nát nhừ,
5035- Quan thành lang đạo vua như bù nhìn.
Trong thành ngoài nội điêu linh,
Núi sông chết đứng, dân tình xác xơ.
Già nua không chỗ cậy nhờ,
Tang thương đến nỗi trẻ thơ bạc đầu!
5040- Lân bang chẳng cậy nhờ nhau.
Sách không ghi hết nỗi đau dân lành.
Máu người uống chẳng biết tanh
Gây ra bao cuộc chiến tranh bạo tàn.
Oan khốc từ phố đến làng.
5045- Thượng bất chính hạ làm càn ác tâm.
Lạ gì cái lũ quan dâm,
Miệng hô thiên tử, dao đâm tim người.
Thuyền rồng dỡn sóng, xe chơi.
Một phường ăn máu muôn đời dân đen!
5050- Lập công nấp váy kẻ hèn.
Cổ kim sử sách ai khen bao giờ!
Ta đây thác bụi chôn bờ.
Muôn năm dân nghĩa vẫn thờ khói hương!”
Hồ công giận dữ khác thường.
5055- Lệnh đem Từ đến pháp trường phanh thây.
Trong ngoài đao phủ kín đầy.
Quan to, quan bé một bầy nhe răng.
Thân Từ nghìn mũi tên găm,
Lưỡi đao, ngọn kiếm hằm hằm đâm vô.
5060- Hồ công tay chém, miệng hô
Hồn về, Từ đứng ai xô chẳng rời.
Ánh mắt toả sáng ngời ngời
Giống như tượng thánh giữa trời oai linh.
Nhữ Trinh hoảng hốt thất kinh.
5065- Máu mồm hồng hộc hành hình Từ công!
Lính đưa Kiều nhận xác chồng.
Nàng khóc nghe đến nghẹn lòng xót xa
Rằng: “Tôi là phận đàn bà,
Làm cho nát cửa, tan nhà tại tôi.
5070- Từ công dũng trí nghiêng trời
Song toàn văn võ ai người dám tranh.
Bởi nghe lời thiếp dỗ dành,
Bây giờ sự nghiệp tan tành khói mây!
Có ai giải được oan này?
5075-Nỗi đau chết đứng đoạ đày hồn thiêng.
Bởi phường xỏ lá đảo điên,
Giết thầy phản bạn quàng xiên dối lừa.
Chiến trường máu chảy nay xưa.
Có ai giết kẻ đã đưa qui hàng.
5080- Thật là hơn cả sói lang.
Đại gian, đại ác bạo tàn hành hung.
Thiếp đây tội lỗi vô cùng.
Phụ công ơn đức ngàn trùng đại vương.
Giờ xin nát thịt, tan xương.
5085- Chàng đi thiếp cũng một đường theo đi.
Sống chi với lũ ô qui. (748)
Lòng lang, dạ sói có gì độc hơn!”
Nghe nàng kể hết oán hờn.
Nước mắt Từ tượng từng cơn tuôn dào.
5090- Pháp trường cảnh trí lạ sao.
Cảm nàng Từ ngã sấp vào lòng tiên. (749)
Thật là oan khí tương triền. (750)
Cùng trong cốt nhục linh thiêng nếp nhà.
Thấy Từ tức khí đổ ra,
5095- Đập đầu nàng toan theo ma cùng chồng.
Quan quân ba dãy bốn vòng.
Vực nàng ra khỏi nên không việc gì.
Hồ Tôn Hiến nổi danh uy!
Tiếng tăm lừng lẫy sau khi diệt Từ.
5100- Triệu nàng nói rõ thực hư:
“Công khanh to lớn cũng như tướng tài.
Bây giờ ai đã biết ai.
Kẻ quốc sắc bậc thiên tài ở đâu?
Thấu nàng lưu lạc bấy lâu.
5105- Cánh bèo mặt nước sông sâu nổi chìm.
Cố hương chưa biết đâu tìm.
Xót thân phận gái dặm nghìn đoái thương.
Có chi xin hãy tấu tường.
Mấy lời nhi nữ trái thường có sao!”
5110- Nàng nghe xa xót xiết bao.
Giọt châu cứ thế tuôn trào như mưa.
Khẽ khàng nàng mới thốt thưa:
“Minh Sơn trí dũng có thừa sức trai.
Quốc sắc gặp được thiên tài.
5115- Một mình tạo dựng hai vai sơn hà.
Tin người nên lỡ chân ra.
Để cho tan nước, tan nhà như không.
Chỉ vì một chút bốc đồng.
Hào thành máu chảy, núi sông xương tàn.
5120- Chỉ vì một mảnh hồng nhan.
Công danh sự nghiệp xoá tan một giờ.
Năm năm trời biển dựng cờ.
Đã thành khói bụi mịt mờ tro bay.
Kể càng đau xót lắm thay.
5125- Công gì đấy, tội gì đây mà bàn.
Mong cầu đại lượng thượng quan.
Xin cho một nắm đất tàn lo vong!
Để người khuất núi yên lòng.
Đã mang tiếng dũng đứng trong cõi đời.”  (751)
5130- Hồ rằng: “Tướng giặc hại người
Ăn gan uống máu nuốt tươi vẫn hờn.
Những bầy phá nát giang sơn.
Trong đời nguy hại ai hơn lũ này!
Thịt xương còn lại treo cây.
5135- Làm gương cho bọn sói cầy thảo dân.”
Mặc Kiều chết đi mấy lần.
Hồ công rút trại thu quân về thành.
Đại mừng thắng lớn lừng danh.
Khao binh thưởng tướng, công khanh rộn ràng.
5140- Trong ngoài chật ních lính, quan.
Bắt nàng hầu hạ theo hàng nữ nô.
Đang vui động đến lòng Hồ.
Liền sai quân lính dắt vô biệt phòng.
Nghe rằng: “Cầm sắt thành thông
5145- Hôm nay nhân tiệc hạ công có nhời, (752)
Tay tiên mấy khúc gãy chơi.
Mừng ngày đại thắng đất trời như hoa!”
Hơi men đến độ la đà,
Hồ say giục khúc Hồ ca tấu trình.
5150- Kiều đang toá hoả tam tinh.
Lời vâng, Bạc mệnh oán tình so dây.
Đớn đau tuyệt vọng chất đầy.
Xót xa thanh nhạc đắng cay nỗi lòng.
Nghe như cuộn sóng biển đông,
5155- Nghe như vỡ núi, trôi sông ào ào.
Nghe sao xa xót tâm bào
Lương nhân ai cũng lệ trào mưa tuôn!
Hồ rằng: “Đừng gảy khúc buồn.
Ba quân khí thế đang đương nuốt trời..
5160- Mỹ nhân núi đổ thành rơi.
Cái gương tày liếp ngàn đời nhớ ghi.”
Nàng rằng: “Phải bước lưu li,
Cung đàn bạc mệnh có gì khác đâu!
Mặc lòng sa lệ rơi châu,
5165- Phím cầm phổ tự mái đầu còn thơ.
Thấy gương bạc mệnh đến giờ..
Cung cầm lựa lúc ngây thơ não lòng.
Một khúc ai oán má hồng.
Trăng cầm lựa phút phiều bồng gió mây
5170- Cung cầm phổ mãi khúc này.
Để gương phận mỏng giờ đây ứng liền!”
Hồ công chếnh choáng hơi men.
Mê say mắt phượng để quên phận người.
Tay lau nước mắt Kiều rơi.
5175- Thề rằng: “Ăn ở đời đời bên nhau”.
Thề xong, rót chén rượu màu.
“Vì nàng ta xoá thương đau cho nàng!
Ba sinh hương hoả vội vàng.
Tơ trời một chút muộn màng được không?”
5180- Nàng rằng: “Phận gái chữ tòng.
Trên đầu đang trắng một vòng khăn sô.
Hoa tàn, nhơ nhớp bùn trơ
Tiểu Lân đã đứt dây tơ tội tình. (753)
Đoái thương thân phận điêu linh,
5185- Cố hương về lại cúi xin lượng trời.
Đưa thêm mấy chén rượu mời.
Hồ công sáng tỏ mặt người tỉnh ra.
Mình là quan thượng quốc gia,
Đang coi một dãy sơn hà biên cương.
5190- Phải đâu hành viện phố phường.
Hạ lưu ở chốn phấn hương bùn lầy. (754)
Tỉnh rồi biết xử sao đây?
Hồ công phán quyết xe dây cho Kiều.
Một liều ba bảy cũng liều.
5195- Thổ tù Vĩnh Thuận nhận điều quan giao. (755)
Vội vàng mở tiệc đãi khao.
Ông tơ thật quá tào lao thế mà?
Ép duyên xô đẩy người ta.
Chút thân con gái trôi hoa dạt bèo.
5200- Xuống đò phi thẳng cánh lèo.
Đen thui góc bể, trăng treo lẹm rèm.
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thống kê
  • Đang truy cập10
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm9
  • Hôm nay1,167
  • Tháng hiện tại17,766
  • Tổng lượt truy cập6,422,438
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây