vannghecuocsong

http://vannghecuocsong.com


10/08/1793: Bảo tàng Louvre mở cửa cho công chúng

Vào ngày này năm 1793, sau hơn hai thế kỷ đóng vai trò một cung điện hoàng gia, Louvre đã được chính phủ cách mạng Pháp biến thành một bảo tàng công cộng ở Paris. Ngày nay, Louvre là một trong những bảo tàng sở hữu kho tàng nghệ thuật đồ sộ nhất thế giới, với các tác phẩm và hiện vật đại diện cho 11.000 năm văn minh và văn hóa của loài người.
10/08/1793: Bảo tàng Louvre mở cửa cho công chúng

10/08/1793: Bảo tàng Louvre mở cửa cho công chúng

Print Friendly, PDF & Email

Nguồn: Louvre Museum opensHistory.com

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Vào ngày này năm 1793, sau hơn hai thế kỷ đóng vai trò một cung điện hoàng gia, Louvre đã được chính phủ cách mạng Pháp biến thành một bảo tàng công cộng ở Paris. Ngày nay, Louvre là một trong những bảo tàng sở hữu kho tàng nghệ thuật đồ sộ nhất thế giới, với các tác phẩm và hiện vật đại diện cho 11.000 năm văn minh và văn hóa của loài người.

Cung điện Louvre được vua Francis I cho khởi công xây dựng vào năm 1546, tại nơi vốn là một pháo đài cũ của vua Philip II từ thế kỷ 12. Francis là một nhà sưu tầm nghệ thuật vĩ đại, và Louvre được chọn làm nơi cư ngụ của ông. Công trình này, được giám sát bởi kiến trúc sư Pierre Lescot, vẫn được tiếp tục ngay cả sau khi Francis qua đời, đến tận triều đại của các vị vua Henry II và Charles IX.

Hầu như mọi quốc vương Pháp sau đó đều mở rộng Cung điện Louvre và các công trình xung quanh nó, trong đó những bổ sung quan trọng đã được Louis XIII và Louis XIV thực hiện vào thế kỷ 17. Cả hai vị vua này cũng mở rộng đáng kể kho tàng nghệ thuật của hoàng gia; chính Louis XIV đã mua bộ sưu tập nghệ thuật của vua Charles I của Anh sau khi ông bị xử tử trong Nội chiến Anh. Năm 1682, Louis XIV chuyển nơi ở đến Cung điện Versailles và Louvre không còn là nơi ở chính của hoàng gia.

Trong Thời kỳ Khai Sáng (Enlightenment), nhiều người dân Pháp bắt đầu kêu gọi trưng bày công khai các bộ sưu tập của hoàng gia. Denis Diderot, nhà văn và triết gia người Pháp, là một trong những người đầu tiên đề xuất thành lập một bảo tàng nghệ thuật quốc gia cho công chúng. Dù Louis XV từng cho trưng bày một bộ tranh tại Cung điện Luxembourg vào năm 1750, nhưng phải đến khi Cách mạng Pháp bùng nổ vào năm 1789, tiến bộ thực sự mới xuất hiện khi một bảo tàng được thành lập vĩnh viễn. Ngày 10/08/1793, chính quyền cách mạng đã chính thức khai trương Bảo tàng Nghệ thuật Trung ương (Musée Central des Arts) tại Phòng Triển lãm Lớn (Grande Galerie) của Louvre.

Bộ sưu tập tại Louvre đã phát triển nhanh chóng khi quân đội Pháp tịch thu nhiều tác phẩm nghệ thuật và hiện vật khảo cổ từ các lãnh thổ và quốc gia bị chinh phục trong Chiến tranh Cách mạng và Chiến tranh Napoléon. Phần lớn các tác phẩm nghệ thuật bị cướp bóc này đã được trả lại sau thất bại của Napoléon vào năm 1815, nhưng bộ sưu tập cổ vật Ai Cập và nhiều hiện vật khác tại Louvre đều đến từ những cuộc chinh phạt của Napoléon. Hai sảnh mới đã được xây thêm vào thế kỷ 19, và cung điện phức hợp Louvre được hoàn thành vào năm 1857, dưới thời Napoleon III.

Trong thập niên 1980 và 1990, Grand Louvre, tên gọi chính thức của bảo tàng, đã trải qua quá trình tu sửa quy mô lớn. Các tiện nghi của một bảo tàng hiện đại đã được thêm vào và hàng ngàn mét vuông không gian triển lãm mới đã được mở. Kiến trúc sư người Mỹ gốc Hoa I.M. Pei đã xây dựng một kim tự tháp bằng thép và thủy tinh ở trung tâm của Sân Napoléon. Những người theo chủ nghĩa truyền thống đã phẫn nộ trước việc ấy. Năm 1993, nhân kỷ niệm 200 năm bảo tàng mở cửa, một đại sảnh mà trước đó do Bộ tài chính Pháp sử dụng đã được mở cửa cho công chúng. Đó là lần đầu tiên toàn bộ Louvre được dành cho mục đích bảo tàng.
 

Chuyển động quốc phòng Châu Á – Thái Bình Dương (15/10/2015)

Print Friendly, PDF & Email

China-vs-America-Dragon-arm-wrestling-Eagle

Tác giả: Nguyễn Thế Phương

Cạnh tranh chiến lược Mỹ-Trung tại các vùng biển Đông Á sẽ định hình một trật tự khu vực mới trong thế kỷ 21 này. Sự thay đổi liên tục của các chiến lược và cách tiếp cận an ninh và quốc phòng, trong giới học giả cũng như trên thực địa, khiến cho Đông Á trở thành địa điểm gây được sự chú ý lớn từ giới quan sát.

Điển hình như việc Trung Quốc tiến hành cải tạo đảo tại Trường Sa ở Biển Đông. Mới đây nước này tuyên bố khánh thành hai ngọn hải đăng tại Gạc Ma và Châu Viên thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hoa Xuân Oánh nhấn mạnh rằng hành động này sẽ giúp tăng cường năng lực đi lại của tàu thuyền khi đi qua khu vực. Bà Oánh cũng nhấn mạnh thêm rằng Bắc Kinh “sẽ tiếp tục xây dựng các cơ sở vật chất mang tính dân sự ở quần đảo Nam Sa (tên gọi Trường Sa theo tiếng Trung Quốc)”.

Đối với các học giả Trung Quốc, hành động này cổ vũ cho hoà bình và hợp tác, khi họ cho rằng đây chỉ đơn thuần là hành động dân sự, là một “nghĩa vụ quốc tế liên quan tới nghề cá, cứu hộ cứu nạn và tàu thuyền thương mại. Chuyên gia hải quân Ni Lexiong từ Thượng Hải còn cho rằng xây dựng hải đăng chỉ đơn thuần mang tính dân sự, và chúng không có bất kỳ giá trị nào khi chiến tranh xảy ra.

Người Mỹ xem hành vi xây đảo của Trung Quốc giúp nước này kiểm soát một cách thực tế toàn bộ Biển Đông và tăng cường vị trí địa chiến lược của mình tại khu vực. Tuy vậy, có ý kiến cho rằng chiến lược này gặp phải những hạn chế cả về mặt chiến thuật lẫn chiến lược. Nghịch lý ở chỗ, Trung Quốc một mặt thúc đẩy hai đại dự án là Con đường tơ lụa mới và Ngân hàng Đầu tư Cơ sở hạ tầng Châu Á (AIIB), mặt khác tiến hành các chính sách gây hấn tại Biển Đông khiến cho căng thẳng với các nước Đông Nam Á càng ngày càng leo thang. Trung Quốc hoàn toàn có khả năng tự mình định hình tương lai của khu vực Đông Nam Á trong khi các quốc gia ở khu vực vẫn bất đồng và không chắc chắn trong cách thức giải quyết tranh chấp. Rất tự nhiên, nước Mỹ có thể đóng vai trò một người tái cân bằng phù hợp.

Về mặt chiến thuật, theo Brian Andrews, các hoạt động xây đảo sẽ làm gia tăng căng thẳng với các nước khác có liên quan tới tranh chấp, dẫn tới tình hình an ninh khu vực có thể trở nên khó kiểm soát. Đặc biệt hơn, nếu như Trung Quốc cố gắng cải tạo các đảo ở Trường Sa theo hướng quân sự hoá hay tiến hành hạn chế tiếp cận khu vực (áp dụng ADIZ), thì các nước láng giềng sẽ nhanh chóng sử dụng các chiến thuật thách thức cường độ thấp (sử dụng các tàu cá xâm nhập vào gần các đảo mà Trung Quốc xây dựng, không chấp nhận các lệnh cấm đánh bắt cá…). Điều này có thể khiến cho căng thẳng leo thang. Điểm thứ hai vốn đã được đề cập nhiều lần, đó chính là các hành vi gây hấn và thiếu minh bạch của Trung Quốc đã kích hoạt một cuộc chạy đua vũ trang lớn ở Đông Á.

Nhật Bản đã tiến hành giải thích lại Hiến pháp của mình và cho phép Lực lượng Phòng vệ có thể đưa quân ra bên ngoài lãnh thổ dưới danh nghĩa “phòng vệ tập thể”. Sức mạnh quốc phòng vượt trội của Nhật cũng cho phép Tokyo có thể đối phó hiệu quả hơn với sức ép ngày càng lớn của Trung Quốc tại Hoa Đông. Các nước khác ở Đông Nam Á như Philippines, Việt Nam, Indonesia, Malaysia hay Singapore mỗi nước đều đang tự mình hiện đại hoá năng lực quốc phòng. Mặc dù bản thân từng quốc gia khó có thể một chọi một với Trung Quốc, nhưng việc tiếp nhận thêm các loại tàu ngầm, máy bay, tên lửa hay tàu chiến có thể gia tăng độ rủi ro cũng như cái giá phải trả về phía Trung Quốc nếu như có xung đột xảy ra.

Về mặt chiến lược, các hành động của Trung Quốc đặt ra một câu hỏi cho toàn khu vực về sự trỗi dậy của Trung Quốc. Tuyên bố ứng xử DOC được ký kết năm 2002 giữa Bắc Kinh và các quốc gia ASEAN rõ ràng thể hiện một Trung Quốc mong muốn dựa trên chuẩn tắc và luật lệ để giải quyết tranh chấp. Hiện nay chúng ta có thể thấy Bắc Kinh đi ngược lại hoàn toàn với đặc trưng này. Khái niệm về “mối đe doạ Trung Quốc” lại trỗi dậy và lòng tin của các nước khác đối với Trung Quốc bị xói mòn. Các dự án đầu tư cơ sở hạ tầng hay vai trò của AIIB có thể sẽ không đủ để giúp Bắc Kinh xây dựng được mối quan hệ bạn bè như Mỹ đã sở hữu tại khu vực Châu Á – Thái Bình Dương (hệ thống trục-nan hoa). Sự thiếu lòng tin khiến cho các nước ASEAN tìm kiếm yếu tố cân bằng và Washington đã có thể nằm lấy cơ hội đó. Với Philippines, nước này đã nâng cấp Hiệp định Hợp tác Quốc phòng với Mỹ, cho phép quân đội Mỹ hiện diện mạnh mẽ hơn cũng như thúc đẩy hợp tác trên lĩnh vực an ninh hàng hải. Với Việt Nam, chuyến thăm của Tổng bí thứ Nguyễn Phú Trọng tới Washington cho thấy hệ thống chính trị của nước này lần đầu tiên có vẻ thống nhất với nhau là sẽ phải đa dạng hoá các mối quan hệ của quốc gia để tránh phụ thuộc quá nhiều vào Trung Quốc.

Chiến lược xoay trục của nước Mỹ hiện tại không đơn thuần chỉ là một sáng kiến về quân sự. Cựu Ngoại trưởng Hilary Clinton đã nhận xét rằng nước Mỹ cần phải có một cách tiếp cận toàn diện cả về mặt kinh tế lẫn chính trị đối với “xoay trục” nếu vẫn muốn duy trì ảnh hưởng của mình tại Đông Á. Tuy nhiên, trong bối cảnh khó khăn về nguồn lực và ngân sách, xoay trục về mặt quân sự và an ninh của Mỹ tập trung vào mặt “hợp tác” với việc xây dựng hệ thống “liên minh trong liên minh”. Cách tiếp cận này tập trung vào tăng cường năng lực hàng hải cho đồng minh và bạn bè truyền thống ở khu vực Đông Á.

Các chuyển động quốc phòng gần đây tập trung vào điểm này. Bộ Ngoại giao Mỹ mới đây công bố sẽ tăng gấp bốn lầnmức hỗ trợ xây dựng năng lực hàng hải cho bốn nước Đông Nam Á là Philippines, Việt Nam, Indonesia và Malaysia (từ 25 lên 100 triệu USD). Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ William Brownfield cũng đã nhấn mạnh rằng bước đi này không nhằm vào Trung Quốc. Sau đó, Washington cũng đã tuyên bố rằng sẽ tiến hành các hoạt động tập trận đa phương hoá với các nước Châu Á – Thái Bình Dương vào năm 2016. Mỹ đã có hàng loạt các cuộc diễn tập hằng năm như CARAT với chín quốc gia ở Nam Á và Đông Nam Á, hay như SEACAT với sáu nước châu Á. Đó là chưa kể tới đề nghị của Mỹ hồi đầu tháng 3 năm nay về việc tiến hành các hoạt động tuần tra chung với các nước ASEAN tại Biển Đông, vốn nhận được nhiều sự quan tâm. Dường như để tạo thêm sức nặng cho đề xuất này, Mỹ ngay trong tuần này cũng đã thông báo rằng các tàu chiến của Mỹ sẽ tuần tra trong khu vực xung quanh 12 hải lý của các vị trí mà Trung Quốc đang tiến hành mở rộng và cải tạo.

Một số tin vắn đáng chú ý

Lực lượng phòng vệ biển Nhật Bản sẽ là thành viên chính thứctrong cuộc tập trận hải quân chung Mỹ – Ấn tại Vịnh Bengal mang tên Malabar bắt đầu từ năm nay. Trước đó, Nhật Bản chỉ đóng vai trò khách mời trong cuộc tập trận này. Khởi đầu từ năm 1992, với một giai đoạn gián đoạn ngắn từ năm 1998 cho tới 2002, Malabar được tổ chức hằng năm nhằm tăng cường năng lực hàng hải cho các hạm đội của Úc, Ấn Độ, Mỹ, Nhật Bản và Singapore.

Một thẩm phán Philippines cho biết Bắc Kinh đã thiết lập một vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) tại Biển Đông trên quần đảo Trường Sa. Ông Antonio Carpio nói rằng bất cứ máy bay Philippines nào bay ngang Trường Sa đều nhận được một lời cảnh báo phải “tránh xa khỏi khu vực”. Cũng theo Carpio, năng lực của Philippines là có hạn do tốc độ sản xuất tàu chiến của Trung Quốc là nhanh hơn bất kỳ quốc gia nào khác trong lịch sử thế giới trong thời bình.

Tư lệnh Hạm đội Thái Bình Dương của Mỹ Scott Swift đã đặt câu hỏi về tính cần thiết phải phân chia Thái Bình Dương ra làm hai khu vực tác chiến hải quân riêng biệt (Hạm đội 7 ở Tây Thái Bình Dương và Hạm đội 3 tại Đông Thái Bình Dương). Như là một dấu hiệu cho sự dịch chuyển này, Tư lệnh Hạm đội 3 là Phó Đô đốc Nora Tyson sẽ đại diện hải quân Mỹ tham gia vào Cuộc trình diễn của hải quân Nhật Bản vào ngày 18 tháng 10. Sự thay đổi về phạm vi và quy mô hoạt động và phối hợp giữa hai Hạm đội 7 và Hạm đội 3 sẽ không làm biến đổi về mặt cấu trúc nhưng sẽ giúp cả hai hạm đội phối hợp tốt hơn trong một khu vực “đầy bất ổn”. Điều này mới chỉ ở mức độ ý tưởng tuy nhiên sẽ giúp mở rộng vai trò của Hạm đội 3 dưới góc độ chỉ huy và kiểm soát.
 

Trung Quốc đang gặm nhấm châu Âu ra sao? (P1)

Print Friendly, PDF & Email

Biên dịch: Việt Xuân

Lời người dịch: Một nhóm tác giả Phần Lan vừa công bố chùm bài điều tra gồm 4 phần về quá trình “thôn tính” châu Âu của Trung Quốc trên trang mạng của YLE (cơ quan phát thanh truyền hình quốc gia Phần Lan). Cụ thể, loạt phóng sự chỉ ra những phương thức mà Trung Quốc đã và đang tiến hành ở châu Âu nhằm thâu tóm kinh tế châu lục này. Chuỗi bài gồm các phần Trung Quốc thâu tóm châu Âu với từng mảnh nhỏ, Đồng tiền Trung Quốc đã đánh hơi sự thành công, Trung Quốc trên những mảnh đất hoang tàn của Hy Lạp,  Cảnh quan quốc gia hay phông nền của người Trung Quốc? Chúng tôi xin lần lượt giới thiệu chuỗi phóng sự này tới độc giả Nghiên cứu Quốc tế.

Bài 1: Trung Quốc thâu tóm châu Âu với từng mảnh nhỏ[1]

Khách du lịch yêu thích rượu đi lại nhộn nhịp trên đường phố cổ kính của thị trấn nhỏ Saint-Émilion. Cô gái trẻ Trung Quốc gần như đánh rơi que kem xuống đất khi có người hỏi cô nghe tên diễn viên Triệu Vi không?

“Dĩ nhiên rồi, ở Trung Quốc ai mà chẳng biết đến cô ấy! Trang trại nho của cô ấy có thật ở gần đây không?” Một người phụ nữ họ Vương hỏi.

Triệu Vi là một ngôi sao điện ảnh, người mẫu và ca sĩ nhạc pop 42 tuổi – người được trả thù lao cao nhất ở Trung Quốc.

Ngoài điện ảnh và âm nhạc, Triệu Vi còn có niềm đam mê thứ ba là rượu Pháp. Năm 2011 cô thực hiện được niềm mơ ước của mình và mua một trang trại rộng 7 hecta ở vùng rượu nổi tiếng Saint-Émilion miền tây nam nước Pháp.

“Khi nhìn thấy trang trại này cô Triệu nhận ra ngay đây chính là trang trại trồng nho mà cô ao ước. Trước đó chúng tôi đã đi xem hàng trăm trang trại nho”, Sue Zhang – người đại diện ở Pháp của Triệu Vi cho biết.

Cô Zhang đón khách đến thăm lâu đài cổ hơn 400 năm tuổi. Trên cổng lâu đài có treo cờ Pháp, Trung Quốc và EU. Chủ nhân tòa lâu đài không có mặt vì đang bận việc ở châu Á, nhưng hàng ngày vẫn theo dõi tình hình diễn ra ở lâu đài. Sếp của tôi luôn bảo: “Rượu là một nghệ thuật. Cô ấy đã nếm đủ các loại rượu trên khắp thế giới, nhưng cô thích nhất là rượu ở Saint-Émilion. Đích mà cô hướng tới là sản xuất được một loại rượu tốt nhất không đếm xỉa đến kinh phí”, cô Zhang kể. Vì vậy, lâu đài Château Monlot nằm trong vùng đất được UNESCO đưa vào danh sách di sản thế giới đã được sửa chữa lại từ hầm rượu cho đến mái. Một trong những chuyên gia giỏi nhất về loại nho Merlot đã được thuê tới làm việc ở đây.

Trang trại nho của Triệu Vy

Những mùa rượu đầu tiên vừa được đem ra thị trường và các tiệm ăn nổi tiếng của Pháp đã đặt hàng. Rượu này cũng nhận được nhiều lời ngợi khen cả từ người Pháp. Đây là điều đặc biệt đối với trang trại có chủ sở hữu là người Trung Quốc, bởi vì thông thường rượu của người Trung Quốc sản xuất tại Pháp được chuyển về Trung Quốc cho những bàn tiệc của những người trung lưu đang ngày một nhiều thêm ở nước này. Hiện nay 1/10 dân số Trung Quốc, tức là khoảng hơn 100 triệu người, uống rượu hàng ngày.

Cho đến nay người Trung Quốc đã mua tất cả 140 trang trại nho ở vùng Bordeaux này. Chúng ta chưa có thể nói con số này là lớn vì nó chỉ chiếm 3% diện tích đất trồng nho ở đây. Những nơi khác trên đất Pháp việc mua đất của người Trung Quốc không hiếm. Thế nhưng người Trung Quốc không chỉ muốn sở hữu những chùm nho ngon ngọt trên đất Pháp mà hiện tượng mới hơn và gây tranh cãi nhiều hơn là mục đích mua đất của người Trung Quốc trong những năm gần đây.

Tại Pháp, các nhà đầu tư Trung Quốc đã mua hàng ngàn hecta đất canh tác. Gần đây nhất là cuối năm ngoái, một thương gia Trung Quốc đã mua gần 900 hecta đất trồng trọt ở vùng Allien, miền trung nước Pháp. Ông ta trả 10 triệu euro cho thương vụ đó. Vị thương gia này là đại diện cho công ty đa ngành Reward Group. Thông tin này đã khiến người dân địa phương bức xúc. Không ai hiểu được vì sao người Trung Quốc lại muốn mua đất ở vùng quê yên bình của họ, ngay cả vị thị trưởng.

“Không biết họ định làm gì ở đây? Những người chủ mới này có định trồng trọt hay không và nếu có thì đến mức độ nào? Hay họ định thay đổi gen?”, thị trưởng Daniel Marchand đã bày tỏ sự bức xúc khi trả lời phỏng vấn kênh truyền hình France 2.

Công ty khổng lồ Trung Quốc này trước đây cũng đã mua nhiều đất ở miền trung nước Pháp. Cho tới nay, họ đã là chủ nhân của tất cả khoảng 3.000 hecta đất canh tác ở Pháp, tức khoảng 1/5 diện tích của Helsinki. Vấn đề không phải là việc sở hữu đất quá lớn. Nhưng Reward Group không phải là công ty duy nhất muốn sở hữu đất canh tác ở Pháp. Tờ báo kinh tế Challenges cho biết một công ty lớn khác của Trung Quốc hình như cũng đang xúc tiến những thương vụ mua đất tương tự ở Pháp.

Theo tin từ báo này, một công ty đang được giấu tên có lẽ đã thuê một văn phòng luật tại Paris đứng ra thương thảo về việc mua những cánh đồng trồng yến mạch ở vùng Beauce, phía nam Paris.

Người dân ở những nơi khác cũng thấy khó hiểu: tại sao người Trung Quốc lại mua đất canh tác đắt đỏ cách xứ sở họ hàng ngàn cây số? Chẳng lẽ ngoài vang Bordeaux họ còn muốn đem cả bánh mỳ Pháp về Trung Quốc?

Tỉ phú Hu Keqin đang có những dự định rất lớn. Ông ta muốn dân tộc vốn chỉ quen với gạo và mì làm bạn với bánh mì Pháp vỏ giòn. Tỉ phú này chính là người lãnh đạo và giữ cổ phần của tập đoàn Reward Group đã mua hàng ngàn hecta đất nói đến ở trên. Trong vòng 5 năm tới ông ta sẽ khai trương đến 1.500 xưởng bánh mỳ trên khắp Trung Quốc, nơi người ta sẽ bán bánh mỳ được làm từ ngũ cốc Pháp.

“Chúng tôi muốn bánh mỳ Pháp chiếm lĩnh Trung Quốc. Sức mua sẽ khổng lồ. Tôi tin rằng thế hệ sinh ra từ thập niên 80, 90 của thế kỷ trước đã đi du lịch nhiều nơi trên thế giới sẽ thích bánh mỳ của chúng tôi”. Ông Hu Keqin chia sẻ khi trả lời phỏng vấn hãng AFP.

Ở Trung Quốc, Pháp là thương hiệu được tin cậy. Reward Group đã quảng cáo ở Trung Quốc rằng họ bán các sản phẩm được làm ra từ ngũ cốc của Pháp. Họ hy vọng quảng cáo này có sức hấp dẫn người Trung Quốc vốn rất sợ hãi lương thực, thực phẩm giả nội địa. Tập đoàn này tin tưởng việc xuất khẩu ngũ cốc từ Pháp về Trung Quốc là rất triển vọng về kinh tế vì ngoài thương hiệu ra nó còn đảm bảo khâu an toàn. Reward Group đã hợp tác với một công ty ở Pháp nhằm tiếp thu quá trình sản xuất và công nghệ của Pháp về an toàn thực phẩm.

Đối với Hu Keqin, những thương vụ mua đất này là việc kinh doanh, nhưng với Trung Quốc nó là chiến lược. Thông qua các thương vụ này Trung Quốc muốn bảo đảm lương thực cho công dân của họ trong tương lai.

Hiện nay Trung Quốc có 1,4 tỉ dân, tức 20% dân số thế giới. Nhưng quốc gia này chỉ sở hữu 10% đất canh tác của thế giới. Tương lai tỉ lệ này sẽ giảm đi vì dân số tăng lên trong khi đất canh tác sẽ bị đô thị hóa.

Trung Quốc đang tính rằng nên mua đất canh tác ngay từ bây giờ, vì theo họ trong tương lai việc mua đất sẽ khó khăn hơn. Dân số trên trái đất tăng lên không ngừng cùng với hiện tượng sa mạc hóa do trái đất nóng dần lên và môi trường bị hủy hoại.

Pháp không phải là quốc gia duy nhất mà Trung Quốc mua đất. Họ còn mua ở nhiều nơi khác như Ukraine, Bulgaria. Ngoài châu Âu, người Trung Quốc còn mua hoặc thuê đất canh tác, nhất là ở châu Phi, châu Mỹ Latinh và Đông Nam Á. Ở Australia, những thương vụ Trung Quốc mua đất đã gây nên nhiều lo ngại, vì vậy năm 2015 nước này đã thắt chặt quy định mua đất đối với người nước ngoài.

Ngoài đất canh tác, Trung Quốc còn quan tâm đến những vị trí mang tính chiến lược của châu Âu. Nhiều mạng lưới điện, sân bay, hải cảng đã được mua hay cố mua bằng tiền của Trung Quốc. Vụ mua bán nổi tiếng nhất có lẽ là việc mua hải cảng Pireus của Hy Lạp, quốc gia chìm trong khủng khoảng kinh tế. Ngoài ra Tập đoàn vận tải biển Cosco của nhà nước Trung Quốc còn sở hữu hải cảng Zeebrugge của Bỉ, có đa số cổ phần trong các cảng Valencia và Bilbao của Tây Ban Nha.

Tiền Trung Quốc được đầu tư vào các mạng lưới điện ở Bồ Đào Nha và Italia. Người Trung Quốc cũng có đa số cổ phần ở sân bay Hahn (Frankfurt).

Đầu tư của Trung Quốc vào cơ sở hạ tầng châu Âu.

Ở Pháp, Trung Quốc đầu tư vào các chuỗi khách sạn và thời trang, các câu lạc bộ bóng đá và vào các hải cảng và sân bay. Công ty China Merchants Holdings đã sở hữu 49,9% sân bay Toulouse và 49% ở cảng hàng hóa Terminal Link (Marseille). Người Trung Quốc cũng mua đất ở gần sân bay Châteauroux, miền trung nước Pháp.

Phần của người Trung Quốc trong vốn đầu tư của nước ngoài vào Pháp hiện chỉ chiếm 2%, song giờ đây nó đang tăng từng ngày. Reward Group đã từng mua đất ở miền trung nước Pháp là một công ty tư nhân. Nhưng khi mua đất canh tác nó đã thực hiện chiến lược mang tính quốc gia của Trung Quốc.

Giới truyền thông Pháp đã cố gắng săn lùng thông tin về công ty này và mục đích của họ khi thực hiện việc mua đất. Kênh truyền hình France 2 đã phỏng vấn doanh nhân Christophe Dequidt, người đã từng gặp tỉ phú Hu Keqin ở Trung Quốc trước đây. Dequidt cho biết khi đó Hu có nói mình đang làm việc vì lợi ích quốc gia.

“Hu Keqin kể rằng ông được lệnh rời vị trí là một vị tướng trong quân đội sang lãnh đạo một công ty công nghiệp và nhiệm vụ của ông là chiếm lĩnh thế giới.” Dequit nói trong cuộc phỏng vấn.

Không chỉ người Trung Quốc, mà người các nước như khác Anh và Hà Lan cũng mua khá nhiều đất canh tác của Pháp. Nhưng theo suy nghĩ của người Pháp, người Trung Quốc đáng sợ hơn người nước khác. Các tổ chức công đoàn của những người trồng trọt coi việc làm của doanh nhân Hu Keqin là việc cướp đất dưới vỏ bọc mua đất. Trên nguyên tắc, chính phủ Pháp có khả năng ngăn chặn việc bán đất canh tác cho người nước ngoài. Công ty Safe – một công ty phi lợi nhuận do các nhà trồng trọt và nhà nước cùng sở hữu, phụ trách việc cân đối việc mua đất trồng trọt có quyền mua trước tất cả các khu đất canh tác. Người ta sử dụng quyền này vào việc mua từng phần đất mà không mua toàn thể.

Nhưng lỗ hổng này đã bị các nhà đầu tư Trung Quốc lợi dụng: ví dụ Tập đoàn Reward của ông Hu Keqin đã mua 900 hecta đất ở vùng Allier bằng cách mua các phần nhỏ ở những vị trí khác nhau và chỉ mua 98%.

Tổng thống Emmanuel Macron đã nhận thấy cần phải lên tiếng mạnh mẽ trong vấn đề mua bán đất này. Ông đã đưa ra chính sách nghiêm ngặt hơn đối với những người tiền nhiệm trong việc mua đất của người Trung Quốc.

“Chúng ta không thể cho quốc gia khác mua hàng trăm, hàng ngàn hecta đất, nhất là khi chúng ta không biết rõ mục đích sử dụng đất này của họ.” Ông Macron đã nói như vậy với những người làm nông trẻ của Pháp vào tháng 2/2018 vừa qua.

Emmanuel Macron hứa sẽ thắt chặt quy định liên quan đến việc mua bán đất. Theo Tổng thống điều đó là cần thiết, bởi vì sự đầu tư này có tính chiến lược, liên quan đến chủ quyền của nước Pháp. Bức tranh đe dọa thực phẩm trong nước đã gây ra những phản ứng mạnh ở nước Pháp. Ngoài ra, gần đây nước Pháp cũng đã thức tỉnh để bảo vệ những vị trí mang tính chiến lược của mình.

Tháng 2/2018 vừa qua, chính phủ Macron đã ngăn ngừa một công ty Trung Quốc mua đa số cổ phần của sân bay Toulouse, bởi vì sân bay này có tầm quan trọng chiến lược đối với nước Pháp, nhất là đối với ngành công nghiệp sản xuất máy bay Airbus.

Là một nước lớn trong EU, Pháp tích cực hơn trong việc bảo vệ nền kinh tế của nước mình. Trong chuyến thăm Trung Quốc vào tháng 1/2018, ông Macron lên tiếng về sáng kiến “Một vành đai, một con đường” mà Trung Quốc đang chuẩn bị và thúc đẩy. Mục tiêu của dự án này là tạo ra những con đường thương mại mới và kết nối Trung Quốc với các nước láng giềng, Trung cận Đông, châu Phi và châu Âu. Nhưng phương Tây nghi ngờ rằng ý tưởng này là nhằm tăng cường ảnh hưởng của Trung Quốc.

“Chúng ta xây dựng đường sá để kết nối chứ không thể chỉ nhằm một hướng,” ông Marcon nói. Phát biểu này được hiểu nó ám chỉ rằng thương mại giữa EU và Trung Quốc quá chênh lệch. Theo ông Marcon, những kế hoạch này của Trung Quốc đòi hỏi các nước châu Âu có sự đồng thuận mạnh hơn.

“Trong quan hệ với Trung Quốc, châu Âu đã bị chia rẽ quá lớn. Trung Quốc sẽ không coi trọng những phần đất mà ai đó để hở”, ông Marcon nói.

Pháp và Đức có cách nhìn khác với các nước nhỏ khác của EU trong việc phản ứng như thế nào với đầu tư từ Trung Quốc. Không chỉ các nước Đông, Trung Âu mà các nước Bắc Âu, trong đó có Phần Lan cho rằng không nên cân nhắc việc đầu tư này trên phạm vi toàn EU.

Dư âm về người Trung Quốc ở Pháp, ngay cả vùng rượu nho Bordeaux, mấy năm trước đây đã rất xấu. Khi đó người ta nghĩ rằng người Trung Quốc gom các trang trại nho ở Pháp vì tiền và vị thế của chúng chứ không để ý đến truyền thống cũng như chất lượng của nho và rượu nơi đây. Những suy nghĩ này có cơ sở vì người Trung Quốc đã bỏ mặc nhiều trang trại mà họ mua khi thiếu hiểu biết hoặc không quan tâm lâu dài tới việc sản xuất.

Theo cách nhìn của người Pháp, điều này không chỉ gây bức xúc mà còn rất nguy hiểm. Những trang trại nho ở Bordeaux là một phần di sản văn hóa của Pháp và thật đáng xấu hổ khi những trang trại này lọt vào tay những trọc phú không tên tuổi.

Ngay từ khi đó người Pháp đã cân nhắc tới việc có nên thắt chặt quy định về việc mua bán đất hay không để hạn chế sự hiện diện của người nước ngoài trên các mảnh đất canh tác của họ.

Tuy nhiên, bây giờ cách nhìn này đã thay đổi. Địa vị của những người mua đất Trung Quốc đã được cải thiện. Đó là ý kiến của nhà văn Laurence Lemaire, một chuyên gia về rượu và là người rất am hiểu về Trung Quốc.

Theo Lemaire, ngày nay những người mua trang trại nho ở Pháp là những người giàu có, yêu thích rượu kiểu như diễn viên Triệu Vi, còn nếu không là những trọc phú mua rồi để lại cho người Pháp quản lý. “Tiếng tăm của những người sản xuất rượu Trung Quốc đã được cải thiện. Những người chủ mới đã coi trọng việc sản xuất và tiền của họ là sự giải cứu với nhiều trang trại”, Leimaire nói.

Những năm gần đây, các trang trại nho ở Pháp không phải là những đầu tư đem lại nhiều lợi nhuận nhất.

Rượu Bordeaux được sản xuất theo phương pháp truyền thống và nho của vùng này rất nhạy cảm đối với thay đổi của thời tiết. Những đêm sương giá của mùa xuân năm trước cũng như những trận mưa đá của mùa xuân năm nay đã hủy hoại hết những cánh đồng nho. Sản lượng nho thu được ở Bordeaux thấp kỉ lục.

Vậy nên các trang trại nho được rao bán rất nhiều và không phải trang trại nào cũng có người mua từ Pháp hay châu Âu. Đối với những người Pháp đang vật lộn với khó khăn trong chính sách thuế thừa kế và chi phí cao khác thì đồng tiền của Trung Quốc được chào đón.

Cách đây vài tháng rất nhiều doanh nhân và các nhân vật nổi tiếng trên thế giới đã được mời đến dự khai trương trang trại rượu vừa được khôi phục lại của Triệu Vi ở Château Monlot, trong đó có cả ca sĩ Sting cũng đến biểu diễn. Dân địa phương cũng được tham dự. Những người chủ sở hữu mới của các trang trại kể rằng có mấy người Pháp đến nắm tay họ và cảm ơn họ đã giải cứu trang trại.

Cho tới lúc này Triệu Vi được biết đến nhiều nhất trên thế giới là vai diễn trong bộ phim đắt nhất của châu Á do Ngô Vũ Sâm đạo diễn, có tên Đại chiến Xích Bích.

Nhưng hiện giờ Triệu Vi lại nổi tiếng ở Pháp trong giới say mê rượu vang.

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây