26/08/1920: Tu chính án thứ 19 của Hiến pháp Hoa Kỳ được thông qua

Thứ hai - 26/08/2019 05:28
Vào ngày này năm 1920, bản Tu chính án thứ 19, bảo đảm cho phụ nữ quyền bầu cử, chính thức được thông qua và đưa vào Hiến pháp Hoa Kỳ bởi tuyên bố của Ngoại trưởng Bainbridge Colby. Bản Tu chính án là đỉnh điểm của hơn 70 năm đấu tranh của những nhà hoạt động vì quyền bầu cử của phụ nữ. Hai mục của nó được viết đơn giản như sau: “Quyền bầu cử của công dân Hoa Kỳ sẽ không bị từ chối hoặc hạn chế bởi Hoa Kỳ hoặc bất kỳ
26/08/1920: Tu chính án thứ 19 của Hiến pháp Hoa Kỳ được thông qua

26/08/1920: Tu chính án thứ 19 của Hiến pháp Hoa Kỳ được thông qua

Print Friendly, PDF & Email

Nguồn: 19th Amendment adoptedHistory.com

Biên dịch: Lê Hồng Loan

Vào ngày này năm 1920, bản Tu chính án thứ 19, bảo đảm cho phụ nữ quyền bầu cử, chính thức được thông qua và đưa vào Hiến pháp Hoa Kỳ bởi tuyên bố của Ngoại trưởng Bainbridge Colby. Bản Tu chính án là đỉnh điểm của hơn 70 năm đấu tranh của những nhà hoạt động vì quyền bầu cử của phụ nữ. Hai mục của nó được viết đơn giản như sau: “Quyền bầu cử của công dân Hoa Kỳ sẽ không bị từ chối hoặc hạn chế bởi Hoa Kỳ hoặc bất kỳ Tiểu bang nào trên cơ sở giới tính” và “Quốc hội sẽ có quyền thực thi điều khoản này thông qua ban hành pháp luật phù hợp.”

Phong trào đòi quyền bầu cử của phụ nữ được hình thành vào giữa thế kỷ 19 bởi những phụ nữ đã tham gia tích cực vào hoạt động chính trị thông qua công việc của họ trong các phong trào bãi nô và cấm bia rượu. Vào tháng 07 năm 1848, 200 người đấu tranh mở rộng quyền bầu cử cho phụ nữ, bao gồm Elizabeth Cady Stanton và Lucretia Mott, đã gặp nhau ở Seneca Falls, New York, để thảo luận về các quyền của phụ nữ.

Sau khi biểu quyết các biện pháp khẳng định quyền của phụ nữ đối với các cơ hội giáo dục và việc làm, họ đã thông qua một nghị quyết tuyên bố “Những người phụ nữ của đất nước này có nghĩa vụ giành được quyền thiêng liêng của họ là quyền bầu cử.” Với tuyên bố về quyền bỏ phiếu của phụ nữ, Hội nghị Seneca Fall đã bị chế giễu công khai, và một số người ủng hộ quyền của phụ nữ đã rút lại sự ủng hộ của họ. Tuy nhiên, hội nghị này đã đánh dấu sự khởi đầu của phong trào đòi quyền bầu cử của phụ nữ Mỹ.

Hội nghị về quyền phụ nữ quốc gia đầu tiên được tổ chức vào năm 1850 và sau đó được lặp lại hàng năm, mang đến một tâm điểm quan trọng cho phong trào đòi quyền bầu cử của phụ nữ đang phát triển. Trong kỷ nguyên Tái thiết, bản Tu chính án thứ 15 của Hiến pháp Hoa Kỳ đã được thông qua, trao cho những người đàn ông Mỹ gốc Phi quyền bầu cử, nhưng Quốc hội đã từ chối mở rộng quyền bầu cử theo phạm vi giới tính.

Năm 1869, Hiệp hội Quyền bầu cử Phụ nữ Quốc gia đã được thành lập bởi Susan B. Anthony và Elizabeth Cady Stanton để thúc đẩy một bản tu chính án về quyền bầu cử của phụ nữ trở trong Hiến pháp Hoa Kỳ. Một tổ chức khác, Hiệp hội Quyền bầu cử Phụ nữ Hoa Kỳ, do Lucy Stone lãnh đạo, đã được thành lập trong cùng năm để giải quyết vấn đề thông qua các cơ quan lập pháp tiểu bang. Vào năm 1890, hai hiệp hội này đã được thống nhất thành Hiệp hội Quyền bầu cử Phụ nữ Quốc gia Hoa Kỳ. Năm đó, Wyoming trở thành tiểu bang đầu tiên cho phép phụ nữ được quyền bầu cử.

Vào đầu thế kỷ 20, vai trò của phụ nữ trong xã hội Mỹ đã thay đổi mạnh mẽ: phụ nữ làm việc nhiều hơn, nhận được một nền giáo dục tốt hơn, sinh ít con hơn và có thêm ba bang (Colorado, Utah và Idaho) đã đáp ứng yêu cầu về quyền bầu cử cho nữ giới. Năm 1916, Đảng Phụ nữ Quốc gia (được thành lập năm 1913 tại Liên minh Quốc hội vì Quyền bầu cử của Phụ nữ) đã quyết định áp dụng một cách tiếp cận triệt để hơn đối với vấn đề quyền bầu cử của phụ nữ. Thay vì các bảng hỏi và vận động hành lang, các thành viên của nó đã bố trí người đứng vây quanh Nhà Trắng, diễu hành và tiến hành các hành vi bất tuân dân sự.

Năm 1917, nước Mỹ tham gia Thế chiến I, và phụ nữ đã hỗ trợ nỗ lực chiến tranh trong nhiều vai trò khác nhau, điều đó đã giúp chấm dứt hầu hết sự phản đối còn lại đối với quyền bầu cử của phụ nữ. Đến năm 1918, phụ nữ đã giành được quyền bầu cử bình đẳng với nam giới ở 15 tiểu bang, và cả đảng Dân chủ và Cộng hòa đều công khai tán thành việc trao quyền bầu cử cho phụ nữ.

Vào tháng 01 năm 1918, tu chính án về quyền bầu cử của phụ nữ đã được thông qua tại Hạ viện với đa số phiếu hai phần ba cần thiết. Vào tháng 06 năm 1919, nó đã được Thượng viện chấp thuận và gửi đến các tiểu bang để phê chuẩn. Các chiến dịch đã được tiến hành bởi những người đấu tranh vì quyền bầu cử của phụ nữ trên khắp đất nước để bảo đảm việc phê chuẩn, và vào ngày 18 tháng 8 năm 1920, Tennessee trở thành tiểu bang thứ 36 phê chuẩn bản tu chính án, hợp thành mức đa số hai phần ba cần thiết các tiểu bang phê chuẩn để biến nó thành luật quốc gia.

Phong bì chứa hồ sơ chứng nhận hành động này của cơ quan lập pháp Tennessee đã được gửi bằng tàu hỏa đến thủ đô của đất nước, tới nơi vào đầu giờ ngày 26 tháng 08. Vào lúc 8 giờ sáng hôm đó, Ngoại trưởng Bainbridge Colby đã ký nó mà không cần nghi lễ tại nơi cư trú của ông ở Washington. Không ai trong số các nhà lãnh đạo của phong trào quyền bầu cử của phụ nữ có mặt khi tuyên bố được ký, và không có nhiếp ảnh gia hoặc máy quay phim nào ghi lại sự kiện này. Chiều hôm đó, Carrie Chapman Catt, người đứng đầu Hiệp hội Quyền bầu cử Phụ nữ Quốc gia Hoa Kỳ, đã được đón tiếp tại Nhà Trắng bởi Tổng thống Woodrow Wilson và Đệ nhất Phu nhân Edith Wilson.

21/04/1975: Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu từ chức

Print Friendly, PDF & Email

???????????

Nguồn: “Thieu flees Saigon as Xuan Loc falls,” History.com (truy cập ngày 19/4/2015).

Biên dịch & Hiệu đính: Nguyễn Huy Hoàng

Ngày 21 tháng 4 năm 1975, Xuân Lộc, tiền đồn cuối cùng của Việt Nam Cộng Hòa có thể ngăn chặn cuộc tấn công trực tiếp của quân đội Bắc Việt vào Sài Gòn, thất thủ trước lực lượng cộng sản.

Từ tháng 3, quân đội Bắc Việt đã tiến hành một cuộc tấn công lớn để chiếm đóng thành phố tỉnh lỵ Ban Mê Thuột ở Tây Nguyên. Quân đội miền Nam Việt Nam phòng ngự rất yếu ớt và nhanh chóng bị áp đảo trước quân đội miền Bắc. Bất chấp lời hứa sẽ tiếp tục viện trợ cho miền Nam Việt Nam trước đó nếu xung đột leo thang, Mỹ đã không làm gì (để cải thiện tình hình).

Trong nỗ lực tái phân bố lực lượng để phòng thủ tốt hơn, Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu đã ra lệnh cho quân đội của mình ở Tây Nguyên rút về phía Nam (miền duyên hải Trung bộ). Cuộc rút quân ban đầu tưởng chừng trật tự đó đã sớm trở thành một cơn rối loạn lan rộng khắp lực lượng quân đội miền Nam. Họ rời bỏ Pleiku và Kontum với rất ít giao tranh và bị quân đội miền Bắc dồn dập tấn công từ hướng Tây và hướng Bắc. Quảng Trị, Huế, Đà Nẵng cũng nhanh chóng liên tiếp thất thủ trước các đợt tấn công. Quân đội Bắc Việt tiếp tục tiến công dọc theo duyên hải phía Nam, đánh bại quân đội miền Nam trong mỗi cuộc giao tranh.

Mặt trận Xuân Lộc 4/1975. Nguồn: Wikipedia.org

Khi các lực lượng Bắc Việt tiến gần tới các cửa ngõ dẫn vào Sài Gòn, bộ chính trị ở Hà Nội đã chỉ đạo Đại tướng Văn Tiến Dũng tiến hành “Chiến dịch Hồ Chí Minh,” cuộc tấn công cuối cùng vào Sài Gòn. Đại tướng Dũng đã bắt đầu chuẩn bị lực lượng cho trận đánh cuối cùng.

Sư đoàn 18 của Quân lực Việt Nam Cộng Hòa đã dũng cảm phòng thủ ở Xuân Lộc, cách Sài Gòn hơn 60 km về phía Đông Bắc, và quân đội miền Nam Việt Nam đã gây nhiều tổn thất cho ba sư đoàn (Sư đoàn 6, 7, và 341 thuộc Quân đoàn 4) của quân đội miền Bắc. Tuy nhiên, quân đội miền Nam đã thất bại trước sự áp đảo của quân đội miền Bắc. Với việc Xuân Lộc thất thủ, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã từ chức và chuyển giao quyền lực cho Phó Tổng thống Trần Văn Hương. Nguyễn Văn Thiệu sau đó đã rời Sài Gòn, bay đến Đài Loan vào ngày 25 (với tư cách là đặc sứ của Việt Nam Cộng Hòa đến phúng điếu Tưởng Giới Thạch, qua đời hôm mùng 5 tháng 4), sau đó tới Anh định cư, (và cuối cùng tới Massachusetts, Mỹ sinh sống cho đến khi qua đời năm 2001.)

Đến ngày 27 tháng 4, quân đội Bắc Việt đã bao vây hoàn toàn Sài Gòn và bắt đầu điều động lực lượng cho cuộc tấn công cuối cùng của họ. Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, chiến tranh chấm dứt. Khi những chiếc xe tăng của quân đội miền Bắc húc đổ cổng Dinh Độc Lập ở Sài Gòn, chính quyền Việt Nam Cộng Hòa tuyên bố đầu hàng, chấm dứt Chiến tranh Việt Nam.

Các chú thích trong ngoặc đơn là của người dịch

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

ĐAN RỖ LÊ THÀNH NGHỊ BỐC THỐI – NGUYỄN KHOA ĐIỀM KHAO KHÁT ĐẾN NHỮNG MIỀN TRONG XANH

Đỗ Hoàng Đan rỗ (1) Lê Thành Nghị vừa viết một bài “Nguyễn Khoa Điềm khao khát đến những miền trong xanh” (2). Bài viết khá dài nhằm tâng bốc, tụng ca ông quan to Nguyễn Khoa Điềm đứt gánh giữa chừng đã về vườn!  Bài viết chọn trong tập vô lối Cõi Lặng và những bài lẻ in trên các tạp chí báo...

Thống kê
  • Đang truy cập58
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm57
  • Hôm nay5,203
  • Tháng hiện tại173,648
  • Tổng lượt truy cập3,486,492
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây