Thơ đám Vô lối bôi bẩn Thi đàn Thơ Việt

Thứ bảy - 13/03/2021 18:32
Thơ đám Vô lối
Rất xin lỗi bạn đọc phải đọc loại viết quá cứt đái, hố xí nhà cầu bôi lên Thi đàn thơ ca Việt Nam. Đám này lại được bầu vào Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khóa X (2021 - 2025) thì Thơ Việt về đâu? - Đỗ Hoàng,nhà thơ, Hội viên Hội Nhà văn Việt nam.
(Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khóa X . 2021 - 2025
Thơ đám Vô lối bôi bẩn Thi đàn Thơ Việt
Thơ đám Vô lối
Rất xin lỗi bạn đọc phải đọc loại viết quá cứt đái, hố xí nhà cầu bôi lên Thi đàn thơ ca Việt Nam. Đám này lại được bầu vào Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khóa X (2021 - 2025) thì Thơ Việt về đâu? - Đỗ Hoàng,nhà thơ, Hội viên Hội Nhà văn Việt nam.
(Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khóa X . 2021 - 2025)
  1. Nguyễn Quang Thiều
Câu hỏi cuối ngày
Tôi tựa lưng vào bức tường xám mốc
Đợi chuyến xe tan tầm
Đó là khoảng thời gian tôi đói nhất và buồn nhất trong ngày

Phía bên kia đường tôi đợi
Những chiếc lá tôi không biết tên
Phủ đầy bụi
Những chiếc lá dịu dàng rụng xuống
Cơn mưa buổi chiều vàng thẳm dâng lên

Trong cơn mơ đói và buồn
Các cô gái đẹp mặc váy cưỡi xe máy phóng qua
Như dao sắc phất vào tôi tứa máu
Tôi nấc lên một câu hỏi như người sặc khói
Rằng nếu tôi lấy họ
Tôi sẽ ngủ với họ thế nào

Và chuyến xe tan tầm lại đến
Ọp ẹp và bẩn thỉu như chiếc lồng vịt khổng lồ
Tôi vội vã bước vào trong đó
Các cô gái buôn chuyến đang ngoẹo đầu ngủ
Tóc tai quấn áo sặc mùi cá khô
Giấc mơ sẽ thế nào trong giấc ngủ thế kia
Và lòng tôi nhói một câu hỏi
Rằng nếu tôi lấy họ
Tôi sẽ ngủ với họ như thế nào.
Quán sứ - Hà Đông, 1991(Sự mất ngủ của lửa- Giải thưởng Thơ Hội Nhà Việt Nam năm 1993)
Tiếng vọng
Con chim sẻ nhỏ chết rồi
Chết trong đêm cơn bão về gần sáng
Đêm ấy tôi nằm trong chăn nghe cánh chim đập cửa
Sự ấm áp gối chăn đã giữ chặt tôi
Và tôi ngủ ngon lành đến lúc bão vơi.
Chiếc tổ cũ trong ống tre đầu nhà chiều gió hú
Không còn nghe tiếng cánh chim về
Và tiếng hót mỗi sớm mai trong vắt.
Nó chết trước cửa nhà tôi lạnh ngắt
Một con mèo hàng xóm lại tha đi
Nó để lại trong tổ những quả trứng
Những con chim non mãi mãi chẳng ra đời.

Đêm đêm tôi vừa chợp mắt
Cánh cửa lại rung lên tiếng đập cánh
Những quả trứng lại lăn vào giấc ngủ
Tiếng lăn như đá lở trên ngàn.
Nguồn: SGK Tiếng Việt 5, tập một - NXB Giáo dục, 2008

Những người đàn bà gánh nước sông
Những ngón chân xương xẩu, móng dài và đen toẽ ra như móng chân gà mái
Đã năm năm, mười lăm năm, ba mươi năm và nửa đời tôi thấy
Những người đàn bà xuống gánh nước sông

Những bối tóc vỡ xối xả trên lưng áo mềm và ướt
Một bàn tay họ bám vào đầu đòn gánh bé bỏng chơi vơi
Bàn tay kia bấu vào mây trắng
Sông gục mặt vào bờ đất lần đi
Những đàn ông mang cần câu và cơn mưa biển ra khỏi nhà lặng lẽ
Những con cá thiêng quay mặt khóc
Những chiếc phao ngô chết nổi
Những người đàn ông giận dữ, buồn bã và bỏ đi

Đã năm năm, mười năm, ba mươi năm và nửa đời tôi thấy
Sau những người đàn bà gánh nước sông và lũ trẻ cởi truồng
Chạy theo mẹ và lớn lên
Con gái lại đặt đòn gánh lên vai và xuống bến
Con trai lại vác cần câu và cơn mưa biển ra khỏi nhà lặng lẽ
Và cá thiêng lại quay mặt khóc
Trước những lưỡi câu ngơ ngác lộ mồi
Trich trong tập thơ "Sự mất ngủ của lưa - Giải thưởng thơ Hội Nhà văn Việt Nam năm 1993 - Tuyển chon thơ háy thế kỷ XX
Bài thơ viết lúc 10h13
Không có lý do gì cho sự ra đời của một bài thơ
Nhưng bài thơ đã bắt đầu viết
Bằng chữ đầu của một cái tên
Thường tuyệt vọng khi đi qua nơi này

Một ô cửa rụt rè mở
Và một tiếng rạn vỡ đâu đấy
Trên da thịt không ướp lạnh của H

H ngủ muộn. 10h13 phút chưa dậy.
Những sự sống trôi qua chiếc giường.
Những cái chết trôi qua chiếc giường.
Và H nhìn thấy trong giấc ngủ
Một tấm thân đàn ông nóng rừng rực
Trôi qua chiếc giường và dừng lại
ở một khoảng trên đầu

Lúc 10h13 một người đàn bà khác
Khoả thân trong một chiếc giường
Đặt ở giữa thành phố
Bên một cái chết mặc trang phục đại lễ

Giọng của H
Thói quen tồi tệ nhất là dùng thời quá khứ

Giọng H: em ung thư vú

Buổi tối con mèo hoang đi
căn buồng luôn là một
cái đầu u tối và mộng mị
H mơ khi chết biến thành mèo đi
qua căn buồng ẩm mốc
mùi thuốc lá
và nước chảy trên H

Giọng H: em nghi ngờ thân xác em
Sao anh không là một con mèo

Cái ổ trũng rực ấm trên tấm nệm
Nước chảy mê man dưới H
Con mèo sốt 42 độ

Giọng H: mai sẽ rời khỏi căn phòng này
Giọng H: ôi, chiếc giường...
Giọng H: phía xa kia...
Giọng H: một bộ phận sinh dục cô độc
Giọng H: đang hồi phục ký ức

Trong quán rượu rắn
Tặng D.K.M

Những con rắn được thủy táng trong rượu
Linh hồn chúng bò qua miệng bình cuộn khoanh đáy chén
Bò tiếp đi… bò tiếp đi qua đôi môi bạc trắng
Có một kẻ say gào lên những khúc bụi bờMột chóp mũ và một đôi giày vải
Mắt ngơ ngơ loang mãi đến chân trời
Nhóm u uất trong những vòm tháp cổ
Người suốt đời hoảng hốt với hư vôNhư đá vỡ, như vật vờ lau chết
Thơ âm âm, thơ thon thót giật mình
Kinh hãi chảy điên cuồng như lửa liếm
Ngửa mặt cười trong tiếng khóc mộng duBò nữa đi… bò nữa đi hỡi những linh hồn rắn
Lọc độc từng tia phun chói trong bình
Người không uống rượu mà uống từng ký ức
Mạch máu căng lên những vệt rắn bòĐêm vĩ đại chôn vùi trong quán nhỏ
Rừng mang mang gọi từng khúc thu vàng
Rượu câm lặng chở những linh hồn rắn
Có một kẻ say hát lên bằng nọc độc trong mình

Thị xã Hà Đông, tháng hai năm 1992
Sự mất ngủ của lửa - Giải thưprng thơ Hội Nhà văn Việt Nam năm  1993
2 - Nguyễn Bình Phương
Giải thưởng thơ Hội Nhà văn Hà Nội năm 2012
BUỔI CÂU HỜ HỮNG
Nước câu mặt trời
mặt trời câu gió

phố câu người đời
ô
quê mùa câu phố

ngày mai câu một ngày mai khác
bằng gương mặt lơ vơ

con mắt câu giọt sương
cái câu  ấy long lanh toàn mộng

người chán nản ngồi câu cơn giông
lũ trẻ online câu hy vọng

mặc chiếc áo kẻ sẫm
rộng hơn nghìn ước vọng
của mình
một tôi một xe máy
u u vượt qua cầu
chiếc áo đựng toàn gió

gió câu mặt trời

giữa mê trận những con mồi
giữa chết bởi săn lùng và sống ngoài chờ đợi
mỗi người một chiếc cần câu buông lơi

GIẤC NGỦ NẮNG
Dưới chân cầu có giấc ngủ nắng
Đom đóm xoay quanh những khóm lau vàng
Nhớ em anh buồn anh chóng mặt
Nước không người nước đi lan man

Anh theo sông tìm đến những mùa trăng
Trong mùa trăng rất nhiều vầng trăng lạ
Bầy chim muỗi chờn vờn bay giữa lá
Nhớ em anh tức ngực đau đầu

Anh vẫn thấy em từ xa bước lại
Em nhìn anh
Em xa xôi như cây
Em quay đi
Tiếng kêu dài lạnh lẽo
Hoàng hôn trên đầm tàn

NBP
Nhà văn Nguyễn Bình Phương.

Những bóng tối lảng vảng trên tóc
Trên mặt sông rút dải làn sương bạc
Trong giấc ngủ thâm u bầy người điên ngơ ngác
Đã trở về
Khuôn mặt nước giếng khơi rạng rỡ

Tôi châm thuốc ra ngoài gặp cỏ
Nghĩ đến mình nghĩ đến mình thật nhiều
Nhắm mắt lại và từ từ hiển hiện
Một vườn mía ngọt lúc trăng lên

Tin vào đêm
Không tin bóng tối
Những ngôi đền rụt rè sáng cùng tôi.

Nói với em từ trống trải

Anh đã tới chỗ ấy

Đã gặp cái vầng trăng mươn mướt của anh

Nó ngồi đó, một mình, không cô đơn nhưng tràn trề tĩnh lặng

Nó tự sáng hay em làm nó sáng

Bụi tóc tiên dại điên miên man

Vang lên những tiếng nói rối bời

Dù thế nào thì cũng đã tới

Anh tới đầy trống trải

Đúng như một con người

Chạy bạt tử trên gò hoang thoai thoải

Và reo vang

Đúng như một con người

Anh thành đốm nắng không nguồn cội

Thành đôi môi đẫm rượu

Lênh đênh qua hàng quán tàn phai

Với cái nhìn bạc màu kiêm ái

Anh nhận ra tro tàn kim cương

Trong chớp mắt chậm như vĩnh cửu

Còn nhớ chăng bầu trời quạnh hiu

Trong thân thể gầy gò nơi giam giữ phận anh thoáng chốc

Em hay vầng trăng khiến nó mịt mù

Kìa nước mắt đứng khoanh tay ủ rũ

Mang vị mặn khó hiểu

Ai sẽ là người giữ tiếng khóc của em

Trống trải

Chiếc áo sơ-mi khoác hờ lên bóng đêm

Là anh đấy.

.................................

Một mùa hè mọi thứ áp vào nhau

Tôi áp về hôm qua

Những đường lơ mơ làm cuộc đời trẻ lại

Chúng nhìn tôi như nhìn mùa hè

Hỗn độn trong say mê vụng dại

Tôi là mùa hè ngập tràn ảo ảnh

Sau nụ hôn thầm lặng của em

Những bông quỳnh lộng lẫy trong đêm

Áp vào ta bao nhiêu niềm trinh bạch

Em áp vào tôi những sóng nước dạt dào của kênh rạch miền Tây

Tiếng thì thầm áp vào những đám mây

Báo tin một người không dưng đổ xuống

Nằm mê man bên cạnh một câu thơ

Bệnh tật đã cất lời của nó

Mi thấy những muộn phiền trên tóc ta không?

Có thấy ngàn ngàn khoảng trống

Áp vào một mẩu đời riêng

Như ngàn ngàn ký tự áp vào màn hình sục sôi đang chờ ta phía trước

Màn hình nào sẽ mở

Cho số phận băng ra?

Tôi yêu người đến từ giữa cơn mưa

Mặt đất bỗng hóa lời đường mật

Áp vào đâu thì vừa

Những cột mốc vùng biên bóng trải xiêu xiêu

Dãy núi oằn lên từng nhịp thở

Tôi áp tên tôi vào cơn gió

Cái tên dài như đường hỏa xa

Con tàu đi theo tiếng gọi phai nhòa...

.................................

Quanh quanh

Tôi nhớ những mùa nở rộ

Dọc bên kia bờ thời gian

Ngàn cánh vàng hoa điên điển

Nhớ người cựu binh bị ký ức mài mòn

Ngồi lẫn vào trong nước

Ngó đăm đăm một cánh cửa vô hình

Tôi nhớ tiếng bản lề kèn kẹt

Mở từ xa tới gần

Và nhớ

Trong mũi tiêm quấn quýt một đám mây

Hứa hẹn những nổi trôi ngoạn mục

Nhớ thêm đoạn đường đã mất

phía xa một chấm đỏ mờ

những ngày không còn chi để nhớ

bóng với hình riu ríu vào nhau

Tôi nhớ khói không màu

sau cuộc chiến chúng ta nhìn ra biển

dải xanh sóng trắng gợn miên miên

Cuối cùng tôi lại quay về nhớ

Những mùa đang nở rộ bên kia.
TỰ BẠCH THỜI BÌNH (*)
Tôi lính mới
Biết con mắt là con mắt của gió
Biết bàn tay là bàn tay của gió
Xanh thế kia chắc chắn là cây đấy
Chậm và cồng kềnh như thế sẽ là mây
 
Tôi yêu mến xiết bao thời thơ bé
Chạy say mê suốt cả mùa hè
Giờ nhìn núi nghiêng trôi dần nhớ
Người của trời cao thì vỗ cánh trong mơ
Người của đất lầm lỳ như bóng tối
Và bóng tối thông minh đứng cùng tôi
 
Trong phiên gác đêm đêm tôi thường thấy
Trắng bồng bềnh như vậy đúng là em
Em chẳng nhớ chút gì về mưa cả
Mưa thuở ấy như một người xa lạ
Ngồi miên man tự vấn trái tim mình
 
Tôi anh lính phong tình
Ngắm sương núi vờn quanh thân súng
Lòng cồn cào vũ điệu giao long
 
 (* In trên tạp chí Nhà văn & Tác phẩm số 7 -2014
3 - Phan Hoàng
(Tặng thưởng thơ Hội Nhà văn Việt Nam)


Thói quen

sáng sáng tôi hay đến ngồi vào chiếc ghế ấy
nhâm nhi ly cà phê cứt chồn
đọc báo
nhìn cô chủ quán nở nụ cười hàm tiếu

chiếc ghế trở thành vật sở hữu của tôi
mùi cà phê cứt chồn trở thành mùi của tôi
những trang báo trở thành chữ nghĩa của tôi
nụ cười cô chủ quán trở thành tín hiệu ngày mới

có sáng
chiếc ghế đã có người đến ngồi
tôi ngơ ngác bỏ đi

có sáng
mùi cà phê không phải cứt chồn
tôi uống qua loa bỏ đi

có sáng
quán không tờ báo
tôi thẫn thờ bỏ đi

có sáng
cô chủ quán miệng im như thóc
tôi buồn buồn bỏ đi

có sáng
quán
cà phê
tôi
bỏ đi bỏ đi bỏ đi…

nhiều khi mắc cười tôi chất vấn tôi
vì sao con người cứ tự đánh lừa mình bằng những thói quen
không học nổi con sông biết thích nghi đổi dòng băng băng về phía trước?

Trăng thượng huyền trăng hạ huyền
anh hôn em
lấp loá
trăng thượng huyền
em rạng rỡ
như là
em rạng rỡ
chạy về em
chạy về trăng
muôn vì sao
muôn nụ thơm
đua nở
hội nhập
tình yêu...
ngoài vòng tay anh
phía cổ thụ
trăng hạ huyền
uẩn buồn
tư lự
những ước mơ
những khát khao
những nuối tiếc
ẩn sau suối tóc bạc
cháy bỏng
oà vỡ
tuổi già...
Nguồn: "Kiến thức ngày nay" số 76 ngày 15/1/1992

Chữ nghĩa thị trường

ta ném chữ tình tang ngang dọc
săn chứng khoán chim trời
bán cổ phiếu cỏ dại
em trách nhiệm hữu hạn sẻ chia
thơ đấu giá lên đời

ai đầu tư cổ phần tri âm
văn chương tình nguyện liên doanh tri kỷ
chữ nghĩa thị trường xuống chó lên voi

chữ nghĩa thị trường
hot

chữ nghĩa thị trường
bạc

chữ nghĩa thị trường
nhạt

nhiều khi gối đầu lên hàng đống sách
nghe lòng trống rỗng
hoang mang
10.10.2007

Gởi Phú Yên
tôi mộng du phố xá Sài Gòn
nào biết quê nhà ngập chìm thác lũ
hàng trăm người làm mồi nước dữ
hàng vạn người chới với giữa mông mênh
sự sống thu mình trên bè chuối chông chênh
gia tài một màu trắng xoá
căng mây làm nhà
chiếu chăn là mưa là gió
lúa mộng cầm hơi chống chọi thuỷ thần


tôi mộng du phố xá Sài Gòn
nào biết quê nhà ngập chìm thác lũ
các em thơ không tròn giấc ngủ
bếp lửa mẹ già rét bắn căm căm
cánh cò ca dao thảng thốt biệt tăm
tiếng quạ xé đồng mơ ước
dòng sông tuổi thơ hoá dòng huỷ diệt
niềm đau quặn thắt núi non

tôi mộng du phố xá Sài Gòn
nào biết Chóp Chài phủ đầy nước mắt
Ô Loan kinh hoàng
Đá Bia chớp giật
cánh nhạn nào vừa đuối sức giữa sông Ba…

 

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

G???ng g???i

Truy??n ng??n c??a ???? Ho??ng                                          H??n th??ng n??y, m??a nh??ng...

Thống kê
  • Đang truy cập11
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm10
  • Hôm nay1,041
  • Tháng hiện tại17,640
  • Tổng lượt truy cập6,422,312
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây