Phan Hoàng - nên RÈO BÒ (Theo đít trâu)

Thứ hai - 22/03/2021 08:34
Mỗi lần đọc thơ Vô lối, tôi đều có cảm giác tởm lợm, bực tức như đạp phải cứt , cứt chó.. ăn nhiều thịt cá thôi inh cả đất trời! Tôi có viết một bài về thơ Vô lối Phan Hoàng khi Phan Hoàng chưởi rủa thơ trên Facebook. Nay viết tiếp để ngỏ hầu bạn đọc về một kẻ ngu độn tiếng Việt, giả ngô, giả ngọng làm ra tư duy, triết lý.. nhưng tâm hồn nhạt nhẽo, rỗng tuếch, bò sát, trái tim chó, lươn lẹo, uốn éo, một cái thùng tono rõng hoác!
Phan Hoàng - nên RÈO BÒ (Theo đít trâu)
PHAN HOÀNG  -  ĐƯA ĐI RÈO BÒ (Theo đít trâu)
                                        Đỗ Hoàng

   Mỗi lần đọc thơ Vô lối, tôi đều có cảm giác tởm lợm, bực tức như đạp phải cứt , cứt chó.. ăn nhiều thịt cá thôi inh cả đất trời! Tôi có  viết một bài về thơ Vô lối Phan Hoàng khi Phan Hoàng chưởi rủa thơ trên Facebook. Nay viết tiếp để ngỏ hầu bạn đọc về một kẻ ngu độn tiếng Việt, giả ngô, giả ngọng làm ra tư duy, triết lý.. nhưng tâm hồn nhạt nhẽo, rỗng tuếch, bò sát, trái tim chó,  lươn lẹo, uốn éo, một cái thùng tono rõng hoác!
   Một kẻ không biết làm thơ Việt mà Hội Nhà văn Việt Nam tặng thưởng thơ, Hội Nhà văn thành phố Hồ Chí Minh trao giải thơ, rồi Phan Hoàng lại được coi thơ cả thành phố, nay thì Ủy viên Banchaaps hành Hội Nhà  văn Việt Nam, phụ trách Websiter: vanviet.vn của Hội! Thật không biết kẻ làm thơ vô lối ấy điên hay các cơ quan công quyền trên điên?
  Vô lối của Phan Hoàng bài nào cũng như bài nào lởm khà, lởm khởm không ra hình thù gì cả, người thì không phải, chó thì na ná. Nhưng xem đi xem lại thì cũng chẳng chó,chẳng mèo; nó là con ma cà bông lai Phan Hoàng:
  "chất vấn thói quen
 sáng sáng tôi hay đến ngồi vào chiếc ghế ấy
nhâm nhi ly cà phê cứt chồn
đọc báo
nhìn cô chủ quán nở nụ cười hàm tiếu
chiếc ghế trở thành vật sở hữu của tôi
mùi cà phê cứt chồn trở thành mùi của tôi
những trang báo trở thành chữ nghĩa của tôi
nụ cười cô chủ quán trở thành tín hiệu ngày mới.."
Chất vấn là hỏi kỷ thì thường người ta phải chất vấn động vật có tri giác, hiểu biết mà cũng chỉ con người mới có được. Thói quen là một hiện tượng tâm lý lặp đi lặp lại nhiều lần, không ai đi chất vấn một cảm giác! Thói quen có hàng ngàn, hàng vạn thói quen,có thói quen tốt, có thói quen xấu, anh làm sao chất vấn hết? Giả như có chất vấn được thói  quen thì anh chất vấn thói quan anh đã bở hơi tai. Anh làm sao chất vấn tất cả "Thói quen" (!)
      "Thói quen là một chuỗi phản xạ có điều kiện do rèn luyện mà có. Phản xạ có điều kiện là những hành vi (nếp sống, phương pháp làm việc) được lặp đi lại nhiều lần trong cuộc sống và rèn luyện (học tập, làm việc), đó là những hành vi định hình trong cuộc sống và được coi là bản chất thứ hai của con người (L’habitude est une seconde nature) nhưng nó không sẵn có mà là kết quả của việc sinh hoạt, học tập, rèn luyện, tu dưỡng của mỗi cá nhân trong cuộc sống hằng ngày, tuy vậy thói quen cũng có thể bắt nguồn từ một nguyên nhân đôi khi rất tình cờ hay do bị lôi kéo từ một cá thể khác.
    Dựa vào lợi ích hoặc tác hại do thói quen mang lại, có thể chia thói quen thành hai loại: thói quen xấu và thói quen tốt Mỗi người đều có lối sống, thói quen và sở thích riêng rất khác nhau và việc thay đổi những thói quen của một con người rất khó khăn. Qua thói quen, người ta có thể đoán biết được cá tính của con người cũng như có thể biết được tâm trạng của một người đang lo lắng như thói quen hút thuốc, cắn móng tay, giật, kéo tóc, rung đùi, vỗ bàn chân, ăn quá nhiều hoặc ăn quá ít (biếng ăn), mất ngủ hoặc ngủ quá nhiều..." ( Wikipedia tiếng Việt)
 Tiếp theo tám câu sau không ai gọi nó là câu thơ. Đó là những câu xơ cứng, cũ ríc, rất cá nhân nhàm chán, không đem đến một cảm thông gì với bạn đọc. Nó còn thông báo cho mọi người biết là một gã rất vô công rỗi nghề ham ẩm thực, ham gái...và vô cùng dốt nát.
   Phan Hoàng tự xưng là người làm thơ "hậu hiện đại", ngọn cờ cách tân, đổi mới của thành phố đông dân nhất Việt Nam mà vốn chữ nghĩa không được một vốc tép. Đã thế lại còn cũ mèn, cũ hơn trái đất.
質問 - chất vấn  - Hỏi kỹ cho ra nhẽ. Nó là chữ Hán chưa Việt hoasbao nhiêu. Ngành nội chính như Tư pháp, Thanh tra, Công an, Tòa án người ta dùng. Có ai sáng tác lại đem dùng làm tựa đề bài thơ, câu thơ!- "Chất vẩn thói quen"(!) (Dịch nghĩa: Hỏi kỹ thói quen)
Đời thủa thời hiện đại mà dùng chữ nghĩa cũ mèm hơn tổ tiên chúng ta từ ba trăm năm trước:
"Hỏi con ngọc thỏ bao nhiêu tuổi?
Hỏi chị Hằng Nga đã mấy con?"
(Hồ Xuân Hương)
"Thuở dăng đồ mai chưa quen gió
Hỏi ngày về chỉ độ đào bông"
(Chinh phụ ngâm - Đoàn Thị Điểm)
"Hỏi tên rằng: Mã giám sinh
Hỏi quê rằng :huyện Lâm Thanh cũng gần"
 (Đoạn trường tân thanh - Nguyễn Du)
Sau ba trăm năm nhà thơ cách tân vô lối số một Việt Nam, Phan Hoàng lại sáng tạo thơ mới, từ mới, không ăn bóng quá khứ!
"Chất vấn con ngọc thỏ bao nhiêu tuổi?
Chất vấn chị Hằng Nga đã mấy con?"
(Hồ Xuân Hương)
"Thuở dăng đồ mai chưa quen gió
Chất vấn ngày về chỉ độ đào bông"
(Chinh phụ ngâm - Đoàn Thị Điểm)
"Chất vấn tên rằng: Mã giám sinh
Chất vấn quê rằng :huyện Lâm Thanh cũng gần"
 (Đoạn trường tân thanh - Nguyễn Du)
Chưa hết: "nhìn cô chủ quán nở nụ cười hàm tiếu"
Đến câu này thì cụ Nguyễn Du mang áo tơi, đội lịp cời, đi giày cỏ chống gậy bên đương Hồng Lĩnh như năm xưa đón vua Gia Lòng ra tuần Bắcđể vái thi thánh "vô lối"ba vái:
"- Đệ đây tra nom cũ quá mong nhà cách tân đại xá , giảm tội " trảm hậu tấu."
Rổi cụ Nguyễn Du gửi cho Ủy viên Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam phụ trách Websiter van viet.vn Phan Hoàng hai câu Kiều nhờ in lên trang mạng mà thời cụ chưa có:
"Chị dù thịt nát xương mòn
Ngậm cười chín suối thân còn thơm lây"
Cụ Nguyễn Du  còn tái lạy xin đừng  sửa "Ngậm cười" thành:
"Chị dù thịt nát xương mòn
Hàm tiếu chín suối thân còn thơm lây"
  Đến đây Đỗ Hoàng tôi thấy mình quá mất công, mất sức để đi làm việc vô bổ,chính trang câu chữ cho lũ chó, bọn lòng lang, dạ thú đầu bò sát, đần độn, hãnh tiến không thể nào tưởng nổi
 Chỉ có 8 bài Vô lối mà Phan Hoàng đã dùng 90 chữ Hán chưa Việt hóa, nhiều chữ chỉ dùng trong chuyên môn ở các chuyên ngành!
Phan Hoàng và đám Vô lối: Nguyễn Quang Thiều, Nguyễn Bình Phương, Thanh Tâm Tuyền, Lê Văn Ngăn, Phú Trạm Inrasara, Mã Giàng Lân,  Hoàng Vũ Thuật, Nguyễn Khoa Điềm, Trần Hùng, Mai Văn Phấn, Phạm Đương, Đinh Thị Như Thúy, Từ Quốc Hoài,  Mai Quỳnh Nam, Tuyết Nga, Vi Thùy Linh, Đỗ Doãn Phương..nên cho RÈO BÒ (theo đít trâu)
                                                        Hà Nội 22 - 3 - 2021
                                                              Đ - H


1, 質問 chất vấn 
 - Hỏi để hiểu (chỗ đúng hoặc sai của mình).
 - Hỏi để hiểu (chỗ đúng hoặc sai của mình).Hỏi cho ra nhẽ

2, 含笑 Hàm tiếu
  - Ngậm cười, cười nụ.
 - Chỉ đóa hoa chớm nở.
3, 夢遊 Mộng du
Nằm mơ thấy mình rong chơi đây đó — Tên một bệnh về thần kinh, người bệnh đang ngủ, vụt ngồi dậy, có những hành động kì quái, nhưng sáng hôm sau không nhớ gì
 4, 所有 Sở hữu
sở hữu, có, chiếm hữu

5 , 重傷 Trọng thương
trọng thương 
Bị tổn hại nặng nề tới thân thể.

6, 使命 Sứ mệnh
sứ mệnh, nhiệm vụ
7 , 生成 sinh thành
Đẻ ra và nuôi lớn gây dựng cho.
8             英雄, anh hùng
anh hùng, người hùng
-              Người tài giỏi xuất chúng.
8, 行决 Hành quyết
Theo lệnh mà giết kẻ tử tội
9 , 理論 Lí luận
Lời bàn bạc để tìm ra lẽ phải.
10, 無義 Vô nghĩa
Không theo đạo phải. Như bất nghĩa — Không thành cái ý gì, khiến không ai hiểu gì.
11 , 都市 Đô thị
Thành phố lớn, đông dân.
12, 壓載 Áp tải
Đi theo mà chuyên chở.
13, 無形 Vô hình
Không thấy được dáng dấp thế nào. Không nhìn thấy được
14, 沈思 Trầm tư
Nghĩ ngợi sâu xa. Suy nghĩ thật kĩ
15, 能量 Năng lương
năng lượng 
16, 聡明 thông minh
thông minh, sáng láng
17, bi kịch
bi kịch, thảm kịch
18, 現有 hiện hữu
Đang có.
19, 言語 Ngôn ngữ
ngôn ngữ 
Lời nói của một người — Tiếng nói của một dân tộc
20, 名號 Danh hiệu
danh hiệu 
-  “Danh” tên thật đặt khi sinh ra và “hiệu” tên đặt thêm để gọi tác giả văn chương, tác phẩm nghệ thuật..
- Cái tên đẹp đẽ người ta dùng để nói đến một người. Tương tự: “mĩ danh” 美名.
 - . Chỉ chung tên gọi
21, 權能 Quyền năng
quyền năng, quyền lực
22, 快樂 khoái lạc 
khoái lạc, vui sướng, sung sướng
23, 毀滅 hủy diệt
huỷ diệt, huỷ hoại, diệt vong, phá huỷ, làm mất đi
24 驚惶  kinh hoàng
Sợ hãi lắm, đến độ không tự chủ được.
25, 沙漠 Sa mạc
sa mạc, vùng mênh mông toàn cát.
26, 仁愛 Nhân ái
Nhân hậu từ ái. Lòng yêu thương người khác như thương yêu chính mình
27, 市場 Thị trường
thị trường
Chỗ buôn bán trao đổi hàng hoá tiền bạc.
28 , 證券 Chứng khoán
chứng khoán 
 Giấy làm bằng (văn kiện) thay cho tiền bạc hoặc vật phẩm (“cổ phiếu” 股票, “trái khoán” 債券...)
29, 股票 Cổ phiếu
cổ phiếu 
-              Tờ chứng khoán (có cổ phần trong một công ti).
Tờ giấy chứng minh có cổ phần trong công ti.
30, 靈藥 Linh dược
linh dược 
Thuốc cực hay, thuốc tiên.
31, 移居 Di cư
di cư 
Dời chỗ ở, từ vùng này tới vùng khác.
32, 氣候 Khí hậu
khí hậu, thời tiết
Chỉ chung tình trạng trời đất, thay đổi theo thời gian, như mưa, nắng, gió
33, 規律 Quy luật
quy luật
Quy tắc, điều luật
34,循環 Tuần hoàn
tuần hoàn 
tuần hoàn, quay vòng lặp đi lặp lại
Xoay vòng. Theo thứ tự mà chuyển vần
35, 復生 Phục sinh
Sống lại
36, 責任 Trách nhiệm
Phần việc mà mình phải gánh nhận, và phải chịu luôn kết quả xấu tốt của việc đó
37, 有限 Hữu hạn
hữu hạn, có hạn, hạn chế
Có mức độ rõ rệt, không thể vượt qua.
38,鬬價 Đấu giá
tranh nhau trả giá cao để mua được vật gì.
39 知己Tri kỉ
1. Biết rõ mình, hiểu mình.
2. Người bên này và bên kia cùng hiểu biết nhau và có tình thân hữu sâu đậm
40, 速行 tốc hành 
Đi mau, chạy mau.
41,行星 hành tinh 
Các thiên thể xoay xung quanh mặt trời.
42,世界 thế giới 
- Cõi đời, nhân gian.
- Vũ trụ. - Thiên hạ, giang sơn
43, 裝服 trang phục 
Chỉ chung quần áo và các vật đeo trên người cho đẹp.
44,思惟 tư duy 
1. Suy nghĩ, tư lường, tư tưởng
45, 形式 hình thức 
hình thức, hình thái, dạng
-Ngoại quan, ngoại hình.






Thơ
Chùm thơ mới (8 bài)  của Phan Hoàng
Phan Hoàng

  chất vấn thói quen

 sáng sáng tôi hay đến ngồi vào chiếc ghế ấy
nhâm nhi ly cà phê cứt chồn
đọc báo
nhìn cô chủ quán nở nụ cười hàm tiếu
chiếc ghế trở thành vật sở hữu của tôi
mùi cà phê cứt chồn trở thành mùi của tôi
những trang báo trở thành chữ nghĩa của tôi
nụ cười cô chủ quán trở thành tín hiệu ngày mới
có sáng
chiếc ghế đã có người đến ngồi
tôi ngơ ngác bỏ đi
có sáng
mùi cà phê không phải cứt chồn
tôi uống qua loa bỏ đi

 có sáng
quán không tờ báo
tôi thẫn thờ bỏ đi

 có sáng
cô chủ quán miệng im như thóc
tôi buồn buồn bỏ đi

 có sáng
quán
cà phê
tôi
bỏ đi bỏ đi bỏ đi…

 nhiều khi mắc cười tôi chất vấn tôi
vì sao con người cứ tự đánh lừa mình bằng những thói quen
không học nổi con sông biết thích nghi đổi dòng băng băng về phía trước?

 7.7.2009

 tôi đang ở đâu?

tôi đang ở đâu trong mảnh vườn trĩu nặng lời ru của mẹ sinh thành?
lời ru chấp chới ánh đèn dầu biến mất theo cánh cò cánh vạc
tôi đang ở đâu trên dòng sông thẳm xanh tắm gội tuổi thơ mình?
dòng sông bị bắn trọng thương bởi những viên đạn bọc đường lén lút
tôi đang ở đâu trong tim thôn nữ rụt rè đưa chân bước khỏi cổng làng?
trái tim lạc nhịp đánh vật xứ người trả lãi từng đồng đôla nhan sắc
tôi đang ở đâu trong lòng bạn bè xuống biển lên rừng?
họ marathon cơn khát sữa con thơ chống chọi từng phiên chợ đời lạm phát
tôi đang ở đâu giữa đô thị còn lưu dấu tổ tiên mở đất dựng đình?
láng giềng không nhớ nổi mặt nhau giữa siêu thị mặt người chen chúc
tôi đang ở đâu trên đất nước sinh từ ước mơ bao linh hồn nghĩa sĩ vô danh?
đất nước dãi dầu những hạt gạo anh hùng- xảo quyệt đám rầy nâu chưa bị hành quyết

 tôi đang ở đâu với cây bút mang đầy danh hiệu sứ mệnh của mình?
cây bút vô cảm trước thân phận dân nghèo- bất lực trước cái ác trá hình nhũng nhiễu
tôi đang ở đâu với cây bút của mình?
tôi đang ở đâu?
ở đâu?

 10.10.2008

 con trâu thiêng

 ở phía ấy chiều chiều

ông tôi ngồi trầm tư nhìn

rít từng hơi thuốc rê dài hơn tuổi tác

khói xoắn tóc râu bay trắng cõi nhớ mông lung

 ở phía ấy chiều chiều

bà tôi ngồi mòn mỏi nhìn

miệng mỏm mẻm đỏ lửa nhai trầu

mùi trầu chạm khoé mắt sắc mặn lặn vào cõi nhớ xa xăm

 ở phía ấy chiều chiều

mẹ tôi ngồi thất thần nhìn

nén từng hơi thở dài quay mặt khóc

những giọt nước mắt xói mòn đôi vai gầy guộc cô đơn

 ở phía ấy chiều chiều

lũ trẻ làng tôi dung dăng ngắm nhìn

hòn núi lẻ như con trâu thần khổng lồ canh giữ ruộng nương

đàn chim xếp đội hình chữ V bay về treo giấc mơ trên hốc đá

 lũ trẻ làng lần lượt lớn lên

người già rủ nhau về đất

đàn chim càng chiều càng đông

con trâu thiêng vẫn nằm yên góc trời riêng bí mật

những bí mật lóng lánh xót xa như nước mắt mẹ tôi lặng lẽ gầy

 ở phía ấy một chiều

cổ họng tôi bỗng dưng có bàn tay vô hình siết chặt

sau những loạt bom thảng thốt xóm làng

con trâu thiêng từ biệt ruộng nương mãi mãi bay vào cổ tích

(như ngày xưa dưới mưa bom bao người lính bám trụ nơi đây biến mất)

từng tảng đá xanh giống khối thịt trâu bị chém, chặt, đục, đẽo áp tải bán buôn khắp mọi ngả đường…
06.11.08

Một người đàn bà đích thực

Mọi định nghĩa về phụ nữ mà tôi biết
mọi lý luận về cái đẹp mà tôi biết
chợt trở nên vô nghĩa
trước một nét kiêu sa
chợt trở thành mây khói
trước một người đàn bà
một người đàn bà đích thực

Tất cả nguồn năng lượng mặt trời dường như thu hết vào lồng ngực nàng
tất cả mọi dòng sông dường như trôi hết vào cơ thể nàng
tất cả mọi bông hoa dường như khép mình bên từng đường cong giới tính của nàng
tất cả vui buồn cuộc đời dường như gom hết vào ánh mắt nàng

Đừng hỏi nàng là ai và từ đâu đến
nàng chưa bao giờ bước vào giấc mơ của tôi và bạn
nhưng nàng có thể là người đang ở cạnh bạn và tôi
nàng không hiện hữu trên thế giới này
nhưng nàng có thể ẩn hiện trong trái tim mỗi con người

Nàng mang nét hồn nhiên Mỵ Châu
sự thông minh Ỷ Lan
bi kịch Huyền Trân
ngôn ngữ Ngọc Hân
và cả quyền năng Đặng Thị Huệ

Một người đàn bà giống mọi người đàn bà
một người đàn bà khác mọi người đàn bà
một nét kiêu sa (*)
một cơn lũ sắc màu tràn từ đỉnh mơ khoái lạc
______
(*) Tên một bức tranh của hoạ sĩ Phạm Cung

Gởi Phú Yên

tôi mộng du phố xá Sài Gòn
nào biết quê nhà ngập chìm thác lũ
hàng trăm người làm mồi nước dữ
hàng vạn người chới với giữa mông mênh
sự sống thu mình trên bè chuối chông chênh
gia tài một màu trắng xoá
căng mây làm nhà
chiếu chăn là mưa là gió
lúa mộng cầm hơi chống chọi thuỷ thần


tôi mộng du phố xá Sài Gòn
nào biết quê nhà ngập chìm thác lũ
các em thơ không tròn giấc ngủ
bếp lửa mẹ già rét bắn căm căm
cánh cò ca dao thảng thốt biệt tăm
tiếng quạ xé đồng mơ ước
dòng sông tuổi thơ hoá dòng huỷ diệt
niềm đau quặn thắt núi non

tôi mộng du phố xá Sài Gòn
nào biết Chóp Chài phủ đầy nước mắt
Ô Loan kinh hoàng
Đá Bia chớp giật
cánh nhạn nào vừa đuối sức gi
------
Ốc đảo 31.8
ba chôn chặt sa mạc hạn hán đời mình
những hạt mầm
bầm nát đạn bom
nát bầm cắt chia thù hận
tự phân huỷ trong đói nghèo bao cấp tình yêu
ba đâu ngờ có ngày
bật lên từ mầm sống đỏ hon đỏ hỏn của con
một ốc đảo tươi xanh
cây cối biết tỏ tình đồng bào
chim muông biết cất lời đẩy lùi bóng đêm thất vọng
dòng suối tinh khôi biết hoà nhịp ánh sáng ban mai

ba tập làm bò kéo trâu cày
ba tập làm chó nhảy ngựa phi
ba tập làm chim sáo nói đớt nói ngọng
ba tập làm cánh buồm tung gió xa khơi
ba lao vào mọi dòng xoáy biển đời
ốc đảo con trồi lên mặt trời nhân ái

những đám mây lực sĩ từng lẩn tránh sa mạc tuổi thơ ba
những ngọn gió linh dược từng lẩn tránh sa mạc tuổi thơ ba
đang marathon đua nhau về
làm nên những cơn mưa không qui luật tuần hoàn
phục sinh đất đai ung thư hạn hán

ốc đảo con rồi có xanh hơn?
thế giới toàn cầu hoá con rồi có người hơn?


(viết cho con trai Phan Hoàng Phan tròn 1 tuổi)

Chữ nghĩa thị trường

ta ném chữ tình tang ngang dọc
săn chứng khoán chim trời
bán cổ phiếu cỏ dại
em trách nhiệm hữu hạn sẻ chia
thơ đấu giá lên đời

ai đầu tư cổ phần tri âm
văn chương tình nguyện liên doanh tri kỷ
chữ nghĩa thị trường xuống chó lên voi

chữ nghĩa thị trường
hot

chữ nghĩa thị trường
bạc

chữ nghĩa thị trường
nhạt

nhiều khi gối đầu lên hàng đống sách
nghe lòng trống rỗng
hoang mang

10.10.2007

Em nóng dần lên

khí hậu biến đổi từng ngày
trái đất nóng dần lên từng ngày
gió thốc mạnh từng ngày
nước dâng cao từng ngày
rừng cháy lan từng ngày

những đàn chim di cư tìm bầu trời mới
hay chờ chết?
những đàn cá di cư tìm nguồn nước mới
hay chờ chết?
những đàn thú di cư tìm cánh rừng mới
hay chờ chết?

khí hậu biến đổi từng ngày
da thịt em nóng dần lên từng ngày
hành tinh ta tốc hành khám phá thế giới mới từng ngày

em
cởi bỏ mọi trang phục pha lê nứt vỡ
cởi bỏ mọi tư duy hình thức đa khô đình nát bến cạn
hoà nhập vào cơ thể ta đang tốc hành về phía ánh sáng
hay đóng cửa
tự huyễn hoặc mình
và chờ chết?


4.12.2010
tặng VTH

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

L?? Du???n l?? h???o h??n

C??? T???ng B?? th?? L?? Du???n: ???Ch??ng ta kh??ng ???????c ph??p s??? Trung Qu???c??? Tr??n c????ng v??? l?? B?? th?? th??? nh???t v?? sau ???? l?? T???ng B?? th?? su???t 26 n??m, ??ng L?? Du???n ???? ????? l???i nhi???u di s???n cho l???ch s??? Vi???t Nam. C?? th??? ng?????i ta c??n tranh...

Thống kê
  • Đang truy cập15
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm14
  • Hôm nay2,248
  • Tháng hiện tại7,951
  • Tổng lượt truy cập7,301,623
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây