DANH MỤC

TỶ GIÁ - THỜI TIẾT

Thăm dò ý kiến

Nhận xét của độc giả về Website!

Website đẹp, hữu ích

Nội dung bài viết phong phú.

Tất cả các ý kiến trên

Trang nhất » Tin Tức » Nghệ thuật

Thơ Dự thi viết về Đại tướng Võ nguyên Giáp (649)

Thứ ba - 12/11/2013 11:02
 
 
  THƠ DỰ THI VIẾT VỀ ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP




 
Nguyễn Minh Bích

SÁNG MÃI TÊN NGƯỜI

(Nén tâm nhang kính viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp)
Ngày 10 -  10 - 2013
Tại Tại số nhà 30 Hoàng Diệu – Hà Nội

 
Dòng người lặng lẽ, bàng hoàng
Khát khao, thổn thức, hai hàng lệ rơi
Bác về “Tiên cảnh” Bác ơi
Triệu lòng ghi tạc, ngàn đời ơn sâu.
 
Võ – Văn duy nhất Hoàn Cầu
Đức – Tài tỏa rạng khắp bầu Trời Nam
Quảng Bình ru giấc ngàn năm
Tên Người sáng mãi trăng rằm thiên thu!
 
 
                                       Ng - M -B


Hồ Thanh Ngân

    VÕ NGUYÊN GIÁP MỘT CON NGƯỜI VIẾT HOA
         
1.Quãng Bình có nhiều danh nhân
          Trong đó có Võ Ngyên Giáp
          Nếu không có chiến tranh ông là người dân bình thường
          Nếu không có chiến tranh ông là người thầy đứng trên bục giảng
          Nếu không có mắt xanh Hồ Chí Minh
          Làm sao có tướng tài Võ Nguyên Giáp
          Dòng Kiến Giang xanh trong
          Làng Lệ Xá yên bình
          Cha nhà nho nghiêm khắc
          Mẹ - người phụ nữ tảo tần
          Một con người bình thường như bao con người khác
          Lịch sử đặt lên đôi vai ông sứ mệnh phi thường
          Tôi như thấy chú bé trường Quốc Học đâu đây
          Đang học bài với bao niềm mơ ước
          Mái nhà xưa đong đưa gốc khế già cổ thụ
          Có tiếng chim hót gần gần tiếng súng nổ xa xa
          Thuở đất nước lao đao
          Người gặp những người anh em yêu nước
          Cách mạng như là khí trời
          Yêu nước như là hơi thở
          21. Mối tình đầu em ơi !
          Bị chia cắt bởi lao tù
          Chị Thái đã hy sinh khi anh Giáp bôn ba trên đường cách mạng
          Nghe tin người yêu mất đau xót không ngờ!
          Ông đành chắp vá tình yêu thứ hai
          Hạnh phúc miên viễn đên bây giờ
          Một người tình một người bạn một người vợ
          Đã theo ông suốt đời
          Ông tôn thờ chữ Nhẫn
          Nhẫn trong công việc Nhẫn trong gia đình
          “Đừng làm như Đinh Điền Nguyễn Bặc con ơi!”
          Lời Nhạc phụ trước lúc đi xa còn văng vẳng
          Một tổng tư lệnh quân đội
          Một bộ trưởng quốc phòng
          Có lúc bị dèm pha có lúc bị thất sủng
          Chữ Nhẫn ông để trong đầu chữ Nhân ông để trong tâm
          Binh biến ư? Không một chút vẩn đục khởi lên trong tâm
          Dĩ công vi thượng tiên bảo kỳ thân
          Người lại trở về ngôi nhà 30 Hoàng Diệu
          Là người chông người cha người ông nhân văn
          41.Người đi theo con đường Nguyễn Ái Quốc từng đi
          Đi theo con đương anh Lưu anh Diểu dìu dắt
          Từ ngôi trường Quốc học
          Đến làng quê Quãng Bình
          Đến thủ đô hoa lệ
          Người dạy học viết văn làm báo
          Đau nỗi đau dân tộc giống nòi
          Cổ vũ tự do cổ vũ dân chủ
          Tìm con đường cho dân tộc Việt Nam đi
          Thầy giáo dạy sử Thăng Long buồn vì nước không có  trên bản đồ
          Khổ cái khổ của dân cày thiếu ruộng
          Từ miền Trung đi ra miền Bắc
          Từ miền Bắc vượt sang nước bạn Trung Hoa
          Tìm lại dáng hình của Nước
          Tìm đường đi cho dân tộc tượng hình
          Có người thầy Hồ Chí Minh có học trò Võ Nguyên Giáp
          Không binh nhất binh nhì mà trở thành đại tướng
          Lịch sử linh thiêng sứ mệnh quang vinh
          Người học binh pháp Trung hoa binh pháp phương Tây
          Nhưng cách đánh phải là cách đánh Việt Minh
          61 Người Anh Cả của quân đội Việt Nam
          Tư lệnh của mọi tư lệnh
Chính ủy của mọi chính ủy
Tướng tài của mọi tướng tài
Ngọn núi lửa phủ tuyết
Người chưa qua trường võ bị nào
Lại lừng lẫy trong các hàng danh tướng
Đánh chắc thắng hãy đánh
Kéo pháo vào lại kéo pháo ra
Điện Biên Phủ -Hồ Chí Minh – Võ Nguyên Giáp
Là niềm tin thần kỳ của năm châu
Thần tốc thần tốc hơn nữa
Táo bạo táo bạo  hơn nữa
Năm cánh quân ta giải phóng Sài Gòn
Võ Nguyên Giáp Người là niềm tin tất thắng
Có lúc Người cô đơn
Sau vinh quang chói lọi
Có lúc Người thất sủng
Sau đồng chí dèm pha
Người là mặt trời càng tỏa sáng càng tổn thương
          81.Ông trồng hoa
          Ông chơi đàn
          Ông vui đùa cùng con cháu
          Ông ngồi thiền
          Tĩnh tâm trong súng đạn
          Tĩnh tâm trong giông bão đời thường
          Chức vụ đã qua đi
          Sóng gió đã qua đi
          Chỉ còn lại với lòng dân ông là đại tướng
          Là người thầy ông đau đáu với sự nghiệp giáo dục
          Làm sao để con em yêu lịch sử
          Tự hào với truyền  thống cha ông
          Nhân tài nước Việt thời nào cũng có
          Lẽ nào đi thần phục thần tượng ngoại bang ?
          Là công dân ông đau đáu tài nguyên khoáng sản chảy máu
          Bô xit Tây Nguyên huyết lệ thư tràn
          Là quân đội ông trở trăn biển đảo
          Đâu cũng tấc trời tấc đất tấc biển thiêng liêng
          Những phút cuối đời trên giường bệnh
          Vẫn quan tâm kinh tế ba miền...
          101.Người xứng đáng được phong nguyên soái
          Người trở thành thánh Võ giữa lòng dân
          Người mãi là ĐẠI TƯỚNG CỦA NHÂN DÂN
                  
                             H - T- N


Phan Chau Ha 
     
 
 
Bác ơi !
 
Đất mẹ ôm Bác vào lòng,
Ngày đêm sóng vổ như dòng nhạc êm,
Vũng chùa đảo yến đất tiên,
Gió thu thổi nhẹ một miền núi cao,
Tiếng chuông ngân vang tự hào,
Lá cây xào xạc tuôn trào hát ca,
Chim Yến đua hót thiết tha,
Ru say giấc ngủ người cha dân tộc,
Bác ơi ! Chúng cháu còn khóc,
Tiếc thương đau xót thắt lòng quê hương,
Ra đi Bác giữ biên cương,
Xa xôi hải đảo người thương nhớ về,
Đất liền Nam Bắc một bề
Suốt đời vẩn giữ lời thề nước non ...!




Nguyễn Trọng Thăng
 
Tiếc thương Đại tướng Võ Nguyên Giáp
 
Viết những dòng này khi người dân nước mình đang kiên nhẫn xếp hàng để được vào viếng cụ, một hàng dài những người dân và cả hàng dài tình thương và lòng thương tiếc trong tâm tưởng của biết bao người dân Việt Nam, những người không có điều kiện đến thắp một nén nhang, dành cho cụ.
Dẫu biết sinh lão bệnh tử vốn lẽ thường, cụ tướng cũng là người và cũng phải theo quy luật tự nhiên ấy, chỉ có điều sớm hay muộn mà thôi, song vẫn thấy bùi ngùi và thương tiếc cụ. Khi còn trẻ, oai linh của cụ làm cho kẻ thù khiếp vía, làm cho sĩ khí dâng cao, làm cho tình yêu nước thương dân, căm thù quân xâm lược hừng hực khắp các chiến hào, làm cho lòng dân miền thượng miền xuôi quy vào một mối. Tráng sĩ về già, hùng tâm vẫn tràn khắp bốn phương, là nỗi sợ hãi của bầy quan chức tham nhũng bất lương, là nỗi kinh hoàng của phường bán nước tham sinh úy tử, là ngọn đuốc chỉ đường cho bao thế hệ con dân đất Việt. Chỉ một đốm sáng leo lét của ngôi sao tướng mà làm cho đám mặt dơi tai chuột không dám ra đường, cho những người chính trực phương hướng trong đêm mà đi tới. Than ôi, ngọn đèn ấy sẽ không còn bao giờ sáng nữa, dòng nguyên khí ấy đã hòa vào cái bao la của đất trời mà tưới đều lên khắp đất Việt Nam, từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau; từ cực đông nơi hải đảo xa xôi cho đến cực tây với dẫy Trường Sơn vời vợi. Chính khí của Người và lòng yêu nước nồng nàn ấy đang hòa vào hàng triệu con tim của người dân đât Việt.
Có lẽ cụ là đại diện duy nhất còn lại của chế độ nhận được sự yêu thương và kính trọng từ phía đồng bào của mình đến thế. Người ta thương tiếc cụ thật lòng, không hề giả dối, không hề lên gân, không hề vì một nguyên nhân chính trị nào khác, người ta yêu thương và kính trọng cụ bởi cụ chính là cụ chứ không phải là ai khác,. Những dòng người trước kia vốn chen nhau từng tí một để nhích lên khi tắc đường, vốn sẵn sàng chửi nhau và chen ngang khi phải đứng chờ xe bus trong năm phút ấy thì nay sẵn sàng đứng chờ, kiên nhẫn nhích tí một để tới lượt mình đến trước di ảnh và thắp một nén nhang với một lòng thương và kính trọng vô hạn đối với cụ. Thời đại ngày nay đâu phải thiếu thông tin, xã hội ta đâu phải Bắc Triều Tiên mà nói rằng người dân bị tuyên truyền đến mức sùng bái lãnh tụ một cách mù quáng? Bao người dân đủ mọi tầng lớp, đủ mọi lứa tuổi, đủ mọi trình độ học thức với một lòng thành hướng về người đã khuất, một sự kính trọng thuần khiết và trong sáng vô cùng; Họ đến đám tang cụ vì sự kính cẩn đối với người đã khuất chứ không phải để cho một ai đó còn sống nhìn thấy rằng họ có đến và bày tỏ lòng tiếc thương đối với người đã mất. Cho dù nhà nước có cử hành quốc tang hay không thì đối với mỗi người dân, trong lòng họ đang mang băng để tang cụ, trong tim mỗi người đều có một lá cờ sao vàng rủ xuống để tưởng nhớ đến Người, liệu có nơi nào trên trái đất này có một đám tang lớn đến như thế không?
Có lẽ cụ là người duy nhất trong hàng ngũ những người lãnh đạo của Việt Nam từ buổi bình minh của nhà nước cộng hòa cho tới nay nhận được sự kính trọng từ tất cả mọi phía. Từ kẻ thù cho tới đồng minh và binh sĩ dưới quyền; từ người nông dân cho tới người tri thức, từ  người trong đảng cộng sản và nhân sĩ ngoài đảng, từ người Việt trong nước và người Việt hải ngoại đều dành cho cụ một sự kính trọng. Mọi người kính trọng cụ bởi họ thấy từ cụ cốt cách của một vị tướng, một quân nhân chính trực, có tư cách, một người hết lòng vì đại nghiệp, chí công vô tư chứ không phải là một chính trị gia với đủ các ngón nghề hoa ngôn xảo ngữ với những động tác giả tạo, mục đích đê hèn. Qua hàng ngàn năm, người ta hay nhắc nhiều đến Trần Hưng Đạo chứ không nhắc nhiều đến Trần Thánh Tông; hay nhắc nhiều đến Nguyễn Trãi chứ không nhắc nhiều đến Lê Lợi; người dân Việt kính trọng Quang Trung ở danh nghĩa một vị tướng chứ không phải ở vị trí một hoàng đế. Cụ sẽ được ghi vào lịch sử dân tộc qua nhiều đời sau, nhiều thế hệ sau như thế. Người ta có thể thay đổi chế độ, thay đổi chính quyền; mỗi lần thay đổi ấy sẽ mang tới những quan điểm đánh giá khác nhau về công tội của người làm vua; lịch sử sẽ là là người đưa ra phán xét cuối cùng  chính xác nhất. Người dân kể từ những người xe ôm cho tới những người trí thức, từ thành thị cho tới nông thôn có thể sẽ coi những người làm quan chức hiện tại chẳng ra gì xong họ dành cho cụ một sự kính trọng đặc biệt. Và bao người dân vô danh ấy sẽ tạo thành lịch sử của đất Việt này, họ sẽ để dành một chỗ thật trang trọng viết nên tên Người cho đến muôn đời sau: Đại tướng Võ Nguyên Giáp!
Thật may rằng cụ và gia đình chọn nơi yên nghỉ của cụ tại quê nhà, giữa bao bọc của quê hương xứ sở. Một đời vì nước, một đời đi xa, nay được về nhà, trong lòng đất mẹ. Đẩu chuyển tinh di, thế sự bất kỳ, tình dân còn mãi mặc lòng người đi. Đại tướng Dwight David Eisenhower trước khi mất có ý nguyện rằng sẽ được chôn cất tại nơi quê nhà, giữa những ruộng ngô bạt ngàn nơi quê hương, và thể theo di chúc của ông, một nghi thức tang lễ quân đội đã được thực hiện cho vị đại tướng, ông được chôn trong một chiếc quan tài thép như những người lính bình thường khác, tại nơi quê nhà chứ không phải tại nơi dành cho nguyên thủ tại Washington DC. Có thể những điều tổng thống  Richard Nixon nói về Eisenhower cũng hoàn toàn đúng về cụ:   Có những người được xem là vĩ đại vì họ chỉ huy những quân đội vĩ đại hay họ lãnh đạo những quốc gia hùng mạnh. Trong 8 năm bây giờ, Dwight Eisenhower không có chỉ huy một quân đội nào và cũng không có lãnh đạo một quốc gia nào; tuy nhiên trong những ngày cuối cùng, ông vẫn là một người được kính trọng và ngưỡng mộ nhất trên thế giới, thật sự là đệ nhất công dân thế giới.
Mong cụ yên nghỉ đời đời, chắc chắn rằng linh hồn của cụ vẫn đang đi khắp non sông, chăm lo cho hạnh phúc của nòi giống tiên rồng nơi hạ thế.
06 – Oct - 2013

 

Tổng số điểm của bài viết là: 6 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a
Hanh - 13/11/2013 14:38
Thật cảm động với những vần thơ dành cho đại tướng Võ Nguyên Giáp
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

CHÂN DUNG VĂN NGHỆ SĨ

Nhà thơ Kim Yến
Trtaan Nhơn
Duong Danh dung
Đặng Hồng Thiệp

THỐNG KÊ TRUY CẬP

free page hit counter