Thơ vô lối Trúc Thông & Nguyễn Vình PHương

Thứ năm - 28/03/2019 17:38
Vô lối Trúc Thông
Vô lối Trúc Thông

Nguyên bản:

Ở GÓC PHỐ TRÀNG THI (1)

học làm sao hết chữ cũ trên đời
sách chồng nên núi
mà ta mỏi rồi

xanh như ngọc thời gian ta đã uống
đuổi theo những mốt
tuột bao bao bậc thầy
muốn cầm tay ta
lặng lẽ trong thư viện Quốc gia
Thơ vô lối Trúc Thông & Nguyễn Vình PHương

Vô lối Trúc Thông

 
 Vô lối  Trúc Thông
 
Nguyên bản:

Ở GÓC PHỐ TRÀNG THI (1)

học làm sao hết chữ cũ trên đời
sách chồng nên núi
mà ta mỏi rồi

xanh như ngọc thời gian ta đã uống
đuổi theo những mốt
tuột bao bao bậc thầy
muốn cầm tay ta
lặng lẽ trong thư viện Quốc gia

hotel mười mấy lầu xanh đỏ
điện công ty rừng rực
chắn làm sao thư viện của ta
khu vườn xanh mỗi lần ta học mệt
ta ra chơi cùng bác đa già
đu vào bác mấy đời con cháu…

(1) Bài in trên báo Văn nghệ ngày 21 – 6 -2014


Đỗ Hoàng dịch


GHI Ở THƯ VIỆN QUỐC GIA

Học sao hết chữ trên đời!
Sách chồng như núi vàng mười nhân gian.
Ta quên trí mỏi, lực tàn
Uống bao thần dược thời gian ngọc ngà.
Mốt theo, thầy tuột tay ta
Lặn trong Thư viện Quốc gia kiếm tìm
Đỏ xanh nhà nghỉ im lìm
Điện đèn rừng rực hao tim héo dầu.
Chắn sao Thư viện nghìn lầu
Khu vườn thư giản tươi màu thanh thiên.
Ra chơi cùng bác đa tiên,
Cháu con nương bóng thánh hiền bao năm!

Hà Nội, ngày 19 – 7 – 2014

Đ - H




    Lều Vô lối Nguyễn Bình Phương
 
Nguyên bản:
 
BÀI THƠ CŨ
 
Ta sinh ra cô đơn
giờ cô đơn đã cũ
ta trưởng thành bởi sợ hãi
sợ hãi cũng cũ rồi

này tôi một khuôn mặt công chức
đứng nhìn
những cuộc họp rạc rài
tiêu ma bao ý tưởng
xa xa trải một mùa bệnh hoạn
bệnh hoạn cũng cũ rồi

Số mệnh già như trời
lọm khọm ở giữa công viên đầy nắng
nắng có gì hay hớm nữa đâu

Đèn bật sáng không còn nơi ẩn náu
đám @ còng đánh võng phóng như bay
thời gian ngã, máu tuôn, thời gian không thể dậy
tốc độ ư?
thì cũng cũ lắm rồi

những ngày dài, thật dài
ngồi kín đáo trong phòng tưởng tượng
sông Hồng đê mê hóa một nén hương
dẫn ý nghĩ vào nơi chưa hề biết

Trong bóng râm lạnh lùng vang vang lời nhắc
ta lớn lên bằng kiếm tìm
kiếm tìm giờ đã cũ

N – B – P

(1) Bài in trên báo Văn nghệ ngày 14 – 6 - 2014




Đỗ Hoàng dịch
 
BÀI THƠ CŨ
 
Ta sinh ra cô đơn
Giờ cô đơn cũ bại
Ta lớn trong sợ hãi
Sợ hãi cũng cũ rồi.

Mặt công chức, này tôi
Nhìn họp hành rài rạc
Tiêu ma ý tưởng lạc
Mùa bệnh hoạn trải xa.

Bệnh hoạn cũ quá ta.
Già như trời số mệnh
Lom khọm công viên nắng
Nắng hay hớm gì đâu.

Sáng đèn không nơi náu
Đánh võng đám a còng
Làm thời gian chảy máu
Cũ lắm tốc độ ngông!

Những ngày dài, thật dài
Ngồi trong phòng tưởng tượng
Sông Hồng nén hương đài
Ý nghĩ về vô lượng!


Trong bóng râm lạnh lùng
Vang vang như lời nhắc
Ta lớn bằng kiếm tìm
Kiếm tìm giờ cũ lắc!

Hà Nội, ngày 19 – 7 -2014

Đ - H
  

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

NÊN CÔNG BẰNG VỚI DÂN KHÔNG LẤY AI ĐÁNH GIẶC!

( Nhân vụ kiện của dân Bằng A lên Tòa án quận Hoàng Mai) Nhà thơ Đỗ Hoàng Ngày 22 tháng 5 năm 2014, Tòa án Quận Hoàng Mai có công văn gửi ông Chủ tịch UBND quận Hoàng Mai về việc nhận đơn khiếu kiện của ông Lưu Bách Thuật và bà Lưu Thị Hợi trú tại cụm dân cư Bằng A, phường Hoàng Liệt, quận...

Thống kê
  • Đang truy cập19
  • Hôm nay2,630
  • Tháng hiện tại41,055
  • Tổng lượt truy cập3,212,976
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây