Dịch Vô lối Phan Hoàng

Thứ bảy - 10/07/2021 01:31
Ltg: Đám vô lối nói chung là rất dốt nát, không chỉ tiếng Việt mà có ngu si nhiều thứ. Chúng là quái thai của lịch sử dân tộc. Chúng lấy mẹo lừa, trí trá, gian xảo, táng tận lương tâm…thay cho sáng tạo. Chí trong chế độ độc tài toàn trị, đáng trị, công an trị, vô lối trị như Việt Nam chúng mới tác oai, tác quái. Tên Phan Hoàng người Phú Yên ngu độn bậc nhất trong đám này. Tôi dịch bài vô lôi nó ra thơ Việt để bạn đọc tham khảoĐỗ Hoàng
Dịch Vô lối Phan Hoàng
Dịch Vô lối Phan Hoàng

Ltg: Đám vô lối nói chung là rất dốt nát, không chỉ tiếng Việt mà có ngu si nhiều thứ. Chúng là quái thai của lịch sử dân tộc. Chúng lấy mẹo lừa, trí trá, gian xảo, táng tận lương tâm…thay cho sáng tạo. Chí trong chế độ độc tài toàn trị, đáng trị, công an trị, vô lối trị như Việt Nam chúng mới tác oai, tác quái. Tên Phan Hoàng người Phú Yên ngu độn bậc nhất trong đám này. Tôi dịch bài vô lôi nó ra thơ Việt để bạn đọc tham khảo
Đỗ Hoàng

Phan Hoàng

CHẤT VẤN THÓI QUEN

sáng sáng tôi hay đến ngồi vào chiếc ghế ấy
nhâm nhi ly cà phê cứt chồn
đọc báo
nhìn cô chủ quán nở nụ cười hàm tiếu

chiếc ghế trở thành vật sở hữu của tôi
mùi cà phê cứt chồn trở thành mùi của tôi
những trang báo trở thành chữ nghĩa của tôi
nụ cười cô chủ quán trở thành tín hiệu ngày mới

có sáng
chiếc ghế đã có người đến ngồi
tôi ngơ ngác bỏ đi

có sáng
mùi cà phê không phải cứt chồn
tôi uống qua loa bỏ đi

có sáng
quán không tờ báo
tôi thẫn thờ bỏ đi

có sáng
cô chủ quán miệng im như thóc
tôi buồn buồn bỏ đi

có sáng
quán
cà phê
tôi
bỏ đi bỏ đi bỏ đi…

nhiều khi mắc cười tôi chất vấn tôi
vì sao con người cứ tự đánh lừa mình bằng những thói quen
không học nổi con sông biết thích nghi đổi dòng băng băng về phía trước?

Đỗ Hoàng dịch ra thơ Việt

HỎI KỶ THÓI QUEN

Sáng tôi ngồi mỏi chân trôn
Ly cà phê mùi cứt chồn nhâm nhí
Ngước nhìn chủ quán thường khi
Nụ cười hàm tiếu nở khi rậm người.

Ghế thành sở hữu của tôi
Cà phê cứt cáo là nơi bạn bè.
Chữ tôi trang báo đọc nghe
Nụ cười cô chủ tình quê ngày hồng

Có sáng đặc kín ngoài trong
Tôi ngơ ngác ngác ôm bộ lòng bỏ ra
Có sáng cà phê cứt ca
Uống vờ một chút qua loa ra ngoài.

Có sáng không có để xài
Tôi đại trí thức ra ngoài đương nhiên.
Có sáng cô chủ như tiên
Răng miệng dính liền, tôi phải quay lơ.

Nhiều sáng bỏ đi giả lờ
Hỏi tôi tôi hỏi như thơ mắc cười.
Vì sao hỡi cái con người
Tự lừa mình bởi việc lười thói quen.

Sao không học con sông bên 
Thích nghi dòng đổi băng miền khơi xa!

                                                  Hà Nội ngày 10 – 7 – 2021
                                                                   Đ - H

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thống kê
  • Đang truy cập11
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm9
  • Hôm nay2,156
  • Tháng hiện tại62,055
  • Tổng lượt truy cập7,089,203
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây