Dịch thơ Việt ra thơ Việt - Vô lối Nguyễn Phan Quế Mai (tiếp theo...)

Thứ năm - 21/03/2019 09:08
DỊCH THƠ VIỆT RA THƠ VIỆT (***)



DỊCH VÔ LỐI Nguyễn Phan Quế Mai

Nguyễn Phan Quế Mai

Nguyên bản;

DICH CHUYÊN

Là một cái cây đang trổ hoa.
Tôi tự bứng mình lên
Khỏi người thân, bạn bè, tiếng nói.
Dịch thơ Việt ra thơ Việt - Vô lối Nguyễn Phan Quế Mai (tiếp theo...)
DỊCH THƠ VIỆT RA THƠ VIỆT (***)



DỊCH VÔ LỐI Nguyễn Phan Quế Mai

Nguyễn Phan Quế Mai

Nguyên bản;

DICH CHUYÊN


Là một cái cây đang trổ hoa.
Tôi tự  bứng mình lên                                                                                                                                                                                                
Khỏi người thân, bạn bè, tiếng nói.                                                                                                                                                                                         
Trơ troi
Tôi rụng lá giữa không trung

Tôi lướt qua đại dương
Sâu thắm con sóng mang tên sợ hãi
Tất cả ào ạt muốn nhấn chìm tôi.
Tất cả muốn xóa tan tôi.

Tôi trồng tôi xuống những người xa lạ
Mảnh vườn mới đấy tôi lên
Những chiếc rễ của tôi tứa máu.
Tôi đơn độc giữa những tiếng chim
Tôi trơ trụi giữa thẳm xanh

Tôi tung mình khỏi sự ì ạch
Tôi trút lá khỏi sự cũ kỹ
Tôi rũ mình khỏi mọi thói quen

Tôi mở từng tế bào cây
Tôi uống từng tiếng chim
Tôi ăn từng ngọn gió
Tôi chập chững nẩy mầm

Tôi rùng mình trổ hoa
Tôi đậu quả từ những chiếc rễ tứa máu.

Tôi là một cái cây tự bứng mình lên

(*) Bài in trên Tạp chí Nhà văn & Tác phẩm số 10 tháng 3/4/2015

Dịch sang thơ Việt

Đỗ Hoàng

DỜI ĐI

Là cây đang trổ hoa
Tôi bứng mình lên khỏi,
Người thân, bạn, tiếng nói
Trơ trọi giữa không trung.

Tôi lướt qua đại dương
Sóng mang tên sợ hãi
Tất cả nhấn chìm tôi
Muốn xóa tan tôi mãi!

Tôi trồng tôi xứ ngái.
Vườn mới đẩy tôi lên
Rễ của tôi máu vãi
Lẻ giữa tiếng chịm hiền!

Tôi trơ giữa thẳm xanh.
Tung mình bỏ chậm chạch
Trút lá khỏi quê kệch
Rủ mình xóa thói quen

Tôi mở tế bào cây
Uống từng tiếng chim say.
Tôi đón từng ngọn gió
Chập chững nấy mầm cây!

Tôi rùng mình trổ hoa,
Đậu quả từ rễ máu
Cây biết tự bứng mình
Thiên Hà nào hiểu thấu?

Hà Nội 12-5-2015
Đ - H

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thống kê
  • Đang truy cập59
  • Hôm nay2,630
  • Tháng hiện tại41,115
  • Tổng lượt truy cập3,213,036
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây