Dịch thơ Việt ra thơ Việt (tiếp theo) - Lê Văn Ngăn

Chủ nhật - 29/09/2019 04:36
DỊCH THƠ VIỆT RA THƠ VIỆT (tiếp)
Lê Văn Ngăn
Nguyên bản:
GIỚI THIỆU
Mẹ tôi sinh tôi ra dưới đáy xã hội
nuôi tôi lớn lên dưới đáy xa hội
Để tin tôi chữ lâu bền
Có từ người mẹ khổ hiền
Dịch thơ Việt ra thơ Việt (tiếp theo) - Lê Văn Ngăn
DỊCH THƠ VIỆT RA THƠ VIỆT (tiếp)
Lê Văn Ngăn
Nguyên bản:
GIỚI THIỆU
Mẹ tôi sinh tôi ra dưới đáy xã hội
nuôi tôi lớn lên dưới đáy xa hội

Để tin tôi chữ lâu bền
Có từ người mẹ khổ hiền
Từ dưới vực sâu , tôi thường nhìn thấy một mảnh trời xanh ở trên cao
lắng nghe tiếng guốc vọng về từ dòng thời gian xa tắp
ước mơ một cảnh đời sáng tươi không phải của mình .

Mẹ tôi sinh tôi ra dưới đáy xã hội
nuôi tôi lớn lên dưới đáy xã hội

Bao nhiêu năm, qua bao nhiêu chiều nắng tắt, bao nhiêu mùa phượng hồng
mẹ vẫn lấy chữ nghĩa trộn với mồ hôi của mình
bện thành một chiếc thang vượt thóat .
Con ạ, đây là chữ nghĩa, mồ hôi và chiếc thang vượt thóat
con mau thoát khỏi cảnh sống tối tăm nầy
còn mẹ, mẹ không còn đủ sức để đi xa hơn nữa .
Giờ đây, tôi đã leo lên bờ vực tối, sống ngang hàng giữa mọi người
nhưng ở dưới xa, mẹ tôi vẫn một mình nằm lại
Hy sinh , tôi thường đọc thầm hai chữ ấy mỗi lúc đi qua các thương trường
để tin vẫn còn những người biết quên hạnh phúc của riêng mình
để nhớ đôi chút kiến thức của tôi vốn sinh ra
từ một người mẹ không biết chữ .
Giờ đây, trong những dòng chữ tôi viết giữa đêm khuya
dường như vẫn lấp lánh nước mắt của người đã khuất .


Đỗ Hoàng dịch ra thơ Việt:
GIỚI THIỆU
"Mẹ sinh tôi dưới rốn đời
Nuôi tôi khôn lớn nên người hôm nay
Vực sâu, tôi thấy trời mây
Vọng về tiếng guốc tháng ngày xa xăm
Mơ đời tươi đẹp như rằm
Với tôi cảnh ấy ngoài tầm pha phôi.
Mẹ sinh tôi dưới rốn đời

Nuôi tôi khôn lớn nên người hôm nay
Nhiều năm nắng, phượng hao gầy
Mồ hôi mẹ trộn thêm đầy nghĩa nhân.
Bện thành thang vượt thoát thân
Mồ hôi chữ nghĩa thang thần con lên.
Con mau thoát cảnh màn đêm
Mẹ không còn được đá mềm chân săn.
Giờ con vượt vực tối tăm
Sống ngang hàng giữa hàng trăm con người.
Dưới xa nằm lại mẹ tôi.
Hy sinh, tôi nhẩm từng lời bán buôn.
Để tin mọi viêc vuông tròn
Hạnh phúc người đã mỏi mòn riêng quên!
Tôi giờ có chữ thánh hiền
Từ người mẹ không biết tên lớp trường.
Những dòng viết giữa đêm sương
Ánh lên nước mắt, mẹ thường sẻ chia!

Hà Nội quảng mười năm trước
Đ - H



 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thống kê
  • Đang truy cập43
  • Hôm nay10,785
  • Tháng hiện tại368,137
  • Tổng lượt truy cập3,970,598
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây