Dịch thơ Việt ra ...thơ Việt - Dịch Nguyễn Quang Thiều

Thứ ba - 18/06/2019 01:32
Hiện nay đang có một số nhà văn nhà thơ có nhiều hướng tìm tòi độc đáo nhằm đổi mới mới hình thức thể hiện văn chương: cả trong thơ lẫn trong văn xuôi; Nguyễn Quang Thiều là một trong số tác giả thuộc nhóm sáng tạo tìm tòi này… Để giúp bạn đọc hiểu được công sức giá trị tìm tòi của những tác phẩm thuốc trào lưu sáng tạo mới này nhà thơ Đỗ Hoàng có sáng kiến dịch lại những sáng tạo đó ra ngôn ngữ văn chương quen thuộc để giúp người đọc bình thường có thể lĩnh hội được…
Dịch thơ Việt ra ...thơ Việt - Dịch Nguyễn Quang Thiều

D
CH THƠ VIT RA THƠ VI
Đăng ngày: 15:55 09-03-2010 
Thư mục: Tổng hợp 

     Hiện nay đang có một số nhà văn nhà thơ có nhiều hướng tìm tòi độc đáo nhằm đổi mới mới hình thức thể hiện văn chương: cả trong thơ lẫn trong văn xuôi; Nguyễn Quang Thiều là một trong số tác giả thuộc nhóm sáng tạo tìm tòi này… 

Để giúp bạn đọc hiểu được công sức giá trị tìm tòi của những tác phẩm thuốc trào lưu sáng tạo mới này nhà thơ Đỗ Hoàng có sáng kiến dịch lại những sáng tạo đó ra ngôn ngữ văn chương quen thuộc để giúp người đọc bình thường có thể lĩnh hội được… 

Điều vui ở đây không phải là dịch từ một ngôn ngữ khác ra tiếng Việt mà là dịch từ tiếng Việt ra tiếng Việt… Sắp tới có lẽ Hội Nhà văn Việt Nam nên tổ chức ra thêm một ban chuyên môn tạm gọi tên: Ban dịch thơ văn tiếng Việt ra tiếng Việt…

Nếu quả thật có nhu cầu đó thì chắc chắc Đỗ Hoàng nên được bầu làm Chủ tịch cái Ban sáng tạo mới mẻ này của Hội Nhà văn VN… 
Chúng tôi xin giới thiệu một tác phẩm dịch của Đỗ Hoàng từ một thi phẩm của Nguyền Quang Thiều để bạn học thưởng thức và nếu có dịch giả nào yêu thích công việc dịch văn thơ tiếng Việt ra tiếng Việt này xin gửi tác phẩm để Blog Phamvietdaonv vinh dự được lần lượt giới thiệu… P.V.Đ





 

Bài Vô lối
 - Những người đàn bà gánh nước sông
Nguyễn Quang Thiều.
Nguyên bản:
Những ngón chân xương xẩu móng dài và đen toẽ ra như móng chân gà mái.
Đã năm năm mười lăm năm ba mươi năm và nửa đời tôi thấy
Những người đàn bà xuống gánh nước sông
Những bối tóc vỡ xối xả trên lưng áo mềm và ướt
Một bàn tay họ bám vào đầu tròn gánh bé bỏng chơi vơi
Bàn tay kia bấu vào mây trắng
Sông gục mặt vào bờ đất lần đi
Những người đàn ông mang cần câu và cơn mơ biển ra khỏi nhà lặng lẽ
Những con cá thiêng quay mặt khóc
Những chiếc phao ngô chết rồi
Những người đàn ông giận dữ buồn bã và bỏ đi
Đã năm năm mười lăm năm ba mươi năm và nửa đời tôi thấy
Sau những người đàn bà gánh nước sông là lũ trẻ cởi truồng
Chạy theo mẹ và lớn lên
Con gái lại đặt đòn gánh lên vai và xuống bến
Con trai lại vác cần câu và cơn mơ biển ra khỏi nhà lặng lẽ
Và cá thiêng lại quay mặt khóc
Trước những lưỡi câu ngơ ngác lộ mồi
1992
Tôi Đỗ Hoàng thấy N guyễn Quang Thiều không hề biết thơ phú văn chương. Anh ta toàn nói nhăng, nói cuội như thằng dựng án oan. Thật ra Thiều gia truyền cu lít nên đi theo đường cu lít kiếm ăn hơn đường văn chương!
 Bài Người đàn bà gánh nước sông nó kém toàn diện. Không ai gọi mẹ cô, dì, các chị làng mình là đàn bà, trong đó có mẹ mình, người thân của mình!
Không ai đem cái nét xấu của con người nêu lên. Đấy là điều sơ đẳng làm người. Nguyễn Quang Thiều toàn học acsiddan(đâm chém) thì dù thiện nguyện đến đâu cũng không là thi sĩ!
“Một ngày hai bữa cơm đèn
Lấy gì má phấn, răng đen hởi chàng!:
Sao lấy phần xấu của chị em bà con cô bác trương lên một cách tồi tệ như vậy? Làm vănchương cái gì!
Đỗ Hoàng dịch :
Những người đàn bà gánh nước sông
Bàn chân toẽ như c
Quá nửa đời non dại tôi trông.
Đàn bà xuống gánh nước sông
Bối tóc vỡ xối bềnh bồng trên lưng

Tay giữ chặt giữa chừng đòn gánh
Tay vịn vào mây trắng như tơ
Sông trôi úp mặt vào bờ
Trai mang mơ biển lặng tờ ra đi.

Cá thiêng khóc rầu rì quạnh quẻ
Chiếc phao ngô cô lẻ chết rồi!
Đàn ông giận dữ ôi thôi.
Nuốt sầu ngao ngán chán đời đi luôn.

Nửa đời trải thấm buồn tôi thấy
Lũ trẻ con níu váy u già
Lớn lên giữa chốn bùn sa.
Gái thay mẹ gánh nghèo qua bến thuyền

Con trai mộng triền miên mơ biển
Vác cần câu lặng biến tha hương
Cá thiêng quay mặt lệ tuôn
Để trơ cái lưỡi câu lươn lộ mồi!

Hà Nội ngày 6 tháng 5 năm 2010
Đ - H


 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

ĐAN RỖ LÊ THÀNH NGHỊ BỐC THỐI – NGUYỄN KHOA ĐIỀM KHAO KHÁT ĐẾN NHỮNG MIỀN TRONG XANH

Đỗ Hoàng Đan rỗ (1) Lê Thành Nghị vừa viết một bài “Nguyễn Khoa Điềm khao khát đến những miền trong xanh” (2). Bài viết khá dài nhằm tâng bốc, tụng ca ông quan to Nguyễn Khoa Điềm đứt gánh giữa chừng đã về vườn!  Bài viết chọn trong tập vô lối Cõi Lặng và những bài lẻ in trên các tạp chí báo...

Thống kê
  • Đang truy cập82
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm81
  • Hôm nay1,233
  • Tháng hiện tại39,430
  • Tổng lượt truy cập3,211,351
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây