Giới thiệu nhà thơ Nguyễn Việt Anh

Thứ năm - 20/06/2019 02:29
Nhà thơ Nguyễn Việt Anh sinh năm 1982 ,quê Hà Nội. Hiện sống ở Hà Nội. Anh đã có 12 đầu sách được xuất bản, Trong đó có 10 tập thơ, có 8 tập thơ in riêng. Anh bị khiếm thị từ lâu. Bà nội anh là người chăm lo giúp anh ghi chép thơ,văn sáng tác của anh. Nhờ vậy thơ anh được đến với bạn đọc. Xin giới thiệu chùm thơ mới của anh gửi tới bản báo!
vannghecuocsong.com
Giới thiệu nhà thơ Nguyễn Việt Anh
  • NGUYỄN VIỆT ANH
  •  
  • TRONG VIỆN BẢO TÀNG
  •  
  • - Hộp sọ này từ chín nghìn năm trước
    - Chỉ chứa nổi một khối óc mà thôi
    - Bộ xương này từ tám nghìn năm trước
    - Cũng vậy thôi mang nổi một thân người

  • - Lưỡi rìu này từ bảy nghìn năm trước
    - Phá được không những bất hạnh thiệt thòi
    - Mũi tên này từ sáu nghìn năm trước
    - Chắc không thể bắn hạ nỗi đơn côi

  • - Mặt nạ này từ năm nghìn năm trước
    - Che được không ma quỷ đội lốt người
    - Cái trống này từ bốn nghìn năm trước
    - Xua được không những ám muội truyền đời

  • - Hình như anh có chuyện gì thì phải
    Bị ù tai hay hoa mắt, nhức đầu …
    Viện bảo tàng toàn những điều thú vị
    Anh phẩm bình , nhận xét chẳng ra sao

  • - Xin lỗi, nếu tôi làm cô mất hứng
    Cứ xem như tôi vừa nói tầm phào
    Hãy chỉ cho tôi thứ tôi muốn nhất
    Những hòn đá lửa lưu giữ ở đâu ?
  •  
  • TRÍ TUỆ VÀ TÌNH YÊU

  • Trí tuệ đến
    Ta thành người khổng lồ ba mắt
    Tình yêu đến
    Ta thành người khổng lồ mù mắt
    Trí tuệ và tình yêu ra đi
    Ta chỉ là gã khổng lồ một mắt.
  •  
  • GIỮA QUẢNG TRƯỜNG

  • Phác thảo những chân trời
    Tìm kiếm những phận người
    Có ai thương tượng đứng
    Giữa quảng trường lẻ loi

  • Dưới chân hoa cứ nở
    Trên đầu mây cứ trôi
    Phải chi thu nhỏ được
    Bỏ tượng vào túi tôi.
  •  
  • CÓ PHẢI EM

  • Đường tình duyên chẳng bao giờ kết thúc
    Dẫu cho ta cố gắng hết sức mình
    Nhiều lần ngỡ bước nữa là cán đích
    Chạm tới rồi mới biết nắng mong manh

  • Có phải em, tia nắng mong manh ấy
    Quyến rũ anh ở cuối con đường
    Vừa đẹp đẽ , nồng nàn , chung thủy…
    Lại mơ hồ và cám dỗ khôn lường

  • Anh cứ chạy như người không ý thức
    Ma lực hút anh về phía chân trời
    Để một ngày kia hụt hơi , kiệt sức
    Lăn mấy vòng rồi nhào xuống trùng khơi.
  •  
  • KHÔNG THÍCH

  • Rất lâu mới có một lần Nhật thực
    Nguyệt thực rất lâu mới có một lần
    Người ta mong chờ , người ta háo hức
    Xao nhãng việc này, việc khác, phân tâm

  • Tôi không thích không phải vì khiếm thị
    Mà vì tôi chứng kiến nhiều rôi
    Diễn ra hàng ngày lúc nào chẳng có
    Người che khuất người ở khắp mọi nơi.
  •  
  • KHÔNG NGHI NGỜ

  • Người ta bảo ngủ coi như đã chết
    Sẽ bỏ buông, sẽ quên hết chuyện đời
    Mọi căng thẳng cùng buồn đau, mỏi mệt …
    Khi ngủ là vô nghĩa ngay thôi

  • Không nghi ngờ , tôi cũng tin rằng thế
    Và dành thời gian để ngủ khá nhiều
    Nhưng càng ngủ tôi càng vỡ lẽ
    Trong giấc nồng , đời gấp mấy trớ trêu.
  •  
  • BƯỚC CHÂN

  • - Sao lòng buồn thế nhỉ ?
    Bước chân hỏi vỉa hè
    Vỉa hè im không đáp
    Cõi lòng càng tái tê

  • - Sao tim đau thế nhỉ ?
    Bước chân hỏi bóng chiều
    Bóng chiều im không đáp
    Trái tim càng liêu xiêu

  • - Sao hồn run thế nhỉ ?
    Bước chân hỏi lỡ làng
    Lỡ làng im không đáp
    Tâm hồn càng lang thang

  • - Sao đời hoang thế nhỉ ?
    Chợt nghe tiếng heo may
    Kìa có đôi lá trẻ
    Bỏ nhau trên vòm cây.
  •  
  • ĐIỀU TÔI SỢ

  • Thuở bé , điều khiến tôi sợ hãi
    Là trông thấy những chiếc áo quan
    Lớn lên , điều khiến tôi sợ hãi
    Là mỗi lần ai đó báo tang

  • Suốt thời gian dài không lý giải được
    Mãi đến giờ tôi mới hiểu bạn ơi
    Điều tôi sợ chính là cái chết
    Nhưng hơn cả chết là cuộc đời còn sống tôi.
  •  
  • BỨC TRANH

  • Ngắm bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ
    Hẳn có người sẽ ước làm cây
    Đứng ung dung trên núi vờn mây
    Không phải đối diện ồn ào đô hội
    Có người sẽ ước làm sông suối
    Để một ngày giao hòa với biển xanh
    Bỏ lại sau lưng bao thác ghềnh
    Không còn lo toan áo cơm , tiền bạc
    Có người ước làm thảo nguyên bát ngát
    Tha hồ nở hoa khi gió xuân về
    Không cần bận tâm áp lực bộn bề
    Thả hồn theo vó đàn ngựa hý
    Riêng tôi chẳng ước mơ lớn thế
    Trước bức tranh hùng vĩ thiên nhiên
    - Hỡi cô gái nguyện cầm tay tôi nhé
    Giữa sắc màu làm khoảng trắng bình yên.
  •  
  • CÂY THÔNG

  • Đã có thời nông nổi
    Muốn xuyên thủng trời xanh
    Cây thông đâu hay biết
    Ngày tháng chẳng yên lành
    Rồi mùa đông ập đến
    Lá kia phải lìa cành
    Cây tông giờ bạc phếch
    Đứng giữa đời là anh
Ng . V . A

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

ĐAN RỖ LÊ THÀNH NGHỊ BỐC THỐI – NGUYỄN KHOA ĐIỀM KHAO KHÁT ĐẾN NHỮNG MIỀN TRONG XANH

Đỗ Hoàng Đan rỗ (1) Lê Thành Nghị vừa viết một bài “Nguyễn Khoa Điềm khao khát đến những miền trong xanh” (2). Bài viết khá dài nhằm tâng bốc, tụng ca ông quan to Nguyễn Khoa Điềm đứt gánh giữa chừng đã về vườn!  Bài viết chọn trong tập vô lối Cõi Lặng và những bài lẻ in trên các tạp chí báo...

Thống kê
  • Đang truy cập43
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm41
  • Hôm nay1,459
  • Tháng hiện tại38,826
  • Tổng lượt truy cập3,268,979
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây