Bài ca Ống cống của Thanh Thảo rất nước cống!

Thứ hai - 15/04/2019 10:04
Bài ca ống cống rất nước công - Thanh Thảo
BÀI CA ỐNG CỐNG CỦA THANH THẢO – RẤT NƯỚC CỐNG
Phản lại ông cha, làm méo mó hình ảnh Quân giải phóng

Đỗ Hoàng

BÀI CA ỐNG CỐNG

Những tráng ca thuở trước
Còn hát trong sách thôi
Những thanh gươm yên ngựa
Giờ đã cũ mèm rồi

Bài ca của chúng tôi
Là bài ca ống cống
Hành trang quân giải phóng\
Đơn giản nhất trên đời
Bài ca Ống cống của Thanh Thảo rất nước cống!

Bài ca ống cống rất nước công - Thanh Thảo

 
BÀI CA ỐNG CỐNG CỦA THANH THẢO – RẤT NƯỚC CỐNG
Phản lại ông cha, làm méo mó hình ảnh Quân giải phóng
 
Đỗ Hoàng
 
BÀI CA ỐNG CỐNG
 
Những tráng ca thuở trước
Còn hát trong sách thôi
Những thanh gươm yên ngựa
Giờ đã cũ mèm rồi
 
Bài ca của chúng tôi
Là bài ca ống cống
Hành trang quân giải phóng\
Đơn giản nhất trên đời
 
Cơm chín vừa dỡ ra
Đến món canh môn thục
Nước chè rừng hơi chát
Xúm vào uống khen ngon
 
Từ một chiếc lon nhôm
Chúng tôi làm trăm việc
Cái khó mở cái khôn
Lính mình nhanh ra phết
 
Những anh chàng sốt rét
Tưởng đuổi ruồi không bay
Thế mà qua từng trạm
Cắt cơn là đi ngay
 
Ngang lưng đeo ống cống
Nồi Thạch Sanh đời nay
Bao anh hùng vụt lớn
Ăn cơm ở nồi này
 
Tháng năm sẽ dần phai
Bao bài ca duyên dáng
Nhưng tôi biết từ đây
Như khắc vào đá tảng
Như khắc vào thân cây
 
Bài hát của hôm nay
Thô sơ và rực sáng
Mang lẽ đời đơn giản
Nói được đến ngày mai…
 
 
 
Đỗ Hoàng
 
  Như đã phê phán bài DẤU CHÂN QUA TRANG CỎ của Thanh Thảo, bài thơ BÀI CA ỐNG CỐNG của Thanh Thảo là một trong những bài yếu kém toàn diện nhất, phủ nhận sạch trơn quá khứ ông cha, làm méo mó hình ánh Quân giải phóng thế mà nó được tung hứng nhiều nhất, lăng xê nhiều nhất trong dòng văn chương chính thống. Có người còn đề cao thơ Thanh Thảo, thi pháp thơ Thanh Thảo là tiêu biểu cho thơ chống Mỹ (!). Xếp Thanh Thảo tốp đầu thơ chống Mỹ với Thanh Hải, Giang Nam, Phạm Tiến Duật, Lê Anh Xuân….
  Để có cái nhìn đúng về thơ Thanh Thảo trong khuôn khổ phê phán một bài thơ tôi xin có mấy lời phản biện.
  Trong hội họa người ta phân biệt tranh cổ động và tranh nghệ thuật Thời chống Mỹ, từ trung ương tới địa phương xa xôi người ta đều đề tranh cổ động để phân biệt với tranh nghệ thuật .Như tranh cổ động nuôi lợn, nuôi gà, nuôi vịt, tranh cổ động thúc giục thanh niên tòng quân,  tranh cố động lập công giết giặc … Nhưng trong văn chương người vẫn à uôm đánh đồng văn chương cổ động với văn chương nghệ thuật, cái gì cũng là thơ là văn hết. Nhà vè cũng là  nhà thơ, nhà viết báo chỉ viết bài cho lãnh đạo, cán bộ tuyên huấn cũng nhà văn. Thậm chí người chỉviết điếu văn cũng là văn sỹ(!) Vì thế mà Bài ca ống cống không biết là loại hình gì mà vẫn được “sống dai”.
   Xin quay lại BÀI CA ỐNG CỐNG.. Nếu nói nó là ca dao hò vè, thơ cổ động thì chẳng ai phải mất thì giờ đàm luận. Nhưng nó được tôn vinh và cái gọi là thơ của Thanh Thảo được lăng xê lên tận mây xanh. Không chỉ độc giả bình thường bị mập mờ đánh lận con đen mà những người có chữ cũng coi nó là “kiệt tác” – phong cách thơ chống Mỹ Thanh Thảo (!) nên phải mất thì giờ mất công bàn bạc.
 Ngay vào bài Thanh Thỏa đã hạ bốn câu phủ nhận sạch trơn quá khứ, truyền thống văn hóa của ông cha, của nhân loại với câu thơ mè nheo rất trịch thượng:
“Những tráng ca thuở trước
Còn hát trong sách thôi
Những thanh gươm yên ngựa
Giờ đã cũ mèm rồi”
   Lứa tuổi ra chiến trường thời Thanh Thảo, Thanh Thảo còn học được đại học mà lại đại học Tổng hợp văn: “Ngày qua dân tổng hợp/ Mơ ước bao con tim (Đỗ Hoàng). Bao nhiêu nhà thơ thế hệ với Thanh Thảo chỉ lớp bốn, lớp năm trường làng nhập ngũ. Dân tổng hợp mới biết đến tráng ca. Nhưng khẳng định “những tráng ca thuở trước còn hát trong sách thôi” là một khăng định sai trái. Một cách nói phủ nhận hàm hồ! Một cách bắn súng lục vào quá khứ. Chỉ học sinh phổ thông sẵn sàng bẻ ngay Thanh Thảo:
 Thế thì Binh Ngô đại cáo người Việt là một tráng ca – Thiên cổ hùng văn, ai ai cũng thuộc lòng hôm nay thì sao?
“Nhân nghĩa chi cử, yếu tại an dân,
Điếu phạt chi sư, mạc tiên khử bạo.”
“Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân
Quân điếu phạt trước lo trừ bạo
(Bình Ngô đại cáo – Nguyễn Trãi)
Hay:
“Hành thả ca viết
Đại giang hề cổn cổn
Cộng lack cự cổn hề
Triểu tông vô tận
(Bạch Đằng giang phú – Trương Hán Siêu)
“Sông Đằng một dải dài ghê
Sóng hồng cuồn cuộn trôi về biển Đông
Những phường bất nghĩa tiêu vong
Nghìn năm chỉ có anh hùng lưu danh
    Phan Võ dịch
  Những sỹ quan pháo binh và người lính chiến họ phản đối sự phủ nhận của Thanh Thảo khi họ chuẩn bị vào chiến trường đánh Mỹ, họ đã từng và đang học Bài ca tập hỏa pháo  và  bài Thao diễn bắn súng quá sơn của Trần Quốc Tuấn :
“Quân tựu trường tập
Nghe ba hồi kẻng
Chính phụ bày hàng
Treo cửa châu mai
Cắm cờ mang bầu thuốc lại
Tháo máy móc hậu kéo súng vô
Chặn hậu đặt đòn ngang lấy nét!”
(Binh thư yếu lược)
Các chiến sỹ đánh Điện Biên Phù như anh hùng sơn pháo Phùng Văn Khầu… khi kéo pháo vào và kéo pháo ra, khi bắn hầm cố thủ của địch đã học cách này của ông cha để lại.
Và:
“Phép truyền tập bắn quá sơn
Hỏa liên pháo chiến luôn luôn rõ ràng
Tha noi (tiếng hô) điều lệnh hô vang
Lập tức trống giục đã vang ba hồi.
Súng hàng lối, người tiếp người
Nút chặt cửa gió châm ngòi bắn ngay!”
(Binh thư yếu lược)
  Trong trận dập pháo Cồn Tiên – Dốc Miếu và Đồng Xoài – Xuân Lộc đầu năm 1975 mặc dù pháo đạn tôi tân hiện đại hơn nhưng tinh thần bắn pháo của cha ông được các sỹ quan chiến sỹ pháo binh Quân giải phóng học tập để giành chiến thắng
  Ngay Lê Anh Xuân nhà thơ cùng thời với Thanh Thảo có tinh thần cội nguồn hơn, biện chứng hơn:
“Gươm giáo trong viện bảo tàng cũng lên đường đánh giặc”.
 Vậy Thanh Thảo bảo “những tráng ca thuở trước/ Chỉ hát trong sách thôi là nói bậy!”
Thanh Thảo phủ nhận tiếp, phủ nhận sau còn tệ hơn phủ nhận trước:
“Những thanh gươm yên ngựa
Giờ đã cũ mèm rồi”
Có thật thế không nhà thơ Thanh Thảo?
 Tôi đã viết nhiều lần về hình ảnh thanh gươm yên ngựa là một hình tượng nghệ thuật rất đẹp, hào hùng mà ông cha ta đã tạo nên nó sống mãi với thời gian:
“Quân phi tráng phục hồng như hà
Quân kỵ kiêu mã bạch như tuyết”
(Áo chàng đỏ tựa ráng pha
Ngựa chàng sắc trắng như là tuyết in)
Đoàn Thị Điểm dịch
(Áo chàng ráng đỏ sao sa
Ngựa chàng cất bước như là tuyết bay!)
Đỗ Hoàng dịch
Hay;
Kìa kiệu của Sa lô môn
Có sáu mươi dũng sỹ kỵ mã trong dòng Y sơ ra ên
Vây quanh họ
Tháy đều cầm gươm và thạo đánh giặc
Ai nấy đều đeo gươm bên đùi của mình
(Nhã ca Sa lô môm – Kinh thánh)
Thêm một hình tượng nghệ thuật đẹp nữa:
“Thúc chân lên ngựa bồi hồi
Tay cầm đoản kiếm thành người chiến binh”
(Bài hát ru Cô Dắc – Bằng Việt dịch)
Thôi kể mãi không hết về hình tượng nghệ thuật bất tử này!
 Ngay thời Cách mạng hình tượng nghệ thuật này vẫn chói ngời:
“Dừng chân bên suối trưa tuần tiễu
Vục nước trong lành đầy ống bương
Lửa nhóm giữa rừng chưa ấm ngọn
Bỗng nghe ngựa hý giục lên đường”
(Lương Sỹ Cầm)
Nhà thơ Hữu Thỉnh cùng thời với Thanh Thảo viết về ngựa đấy:
“Vó ngựa ngoài kia tưởng guốc em”
(Thư mùa đông)
“Ai có súng dùng súng
Ai có gươm dùng gươm”
(Hồ Chí Minh)
Và :
“Nhớ Người những sáng tinh sương
Ung dung yên ngựa trên đường suối reo”
(Tố Hữu)
 Đấy là trong thơ ca, trong cuộc chiến điện tử với Mỹ - ngụy bộ đội Việt Nam vẫn dùng đoản kiếm (gươm ngắn).
  Tướng Nguyễn Nam khánh kể với tôi tại nhà riêng của ông ở 34 - Lý Nam Đế- Hà Nội:
Trong chiến trận năm 1966 ở Playme năm 1966 ông chỉ huy bộ đội đánh bằng dao găm. Tất cả đều đâm ngang thắt lưng địch khiến cho chúng kinh hoàng bạt vía. Sau này Mỹ ngụy sợ Quân giải phóng hơn sợ cọp.
 Tướng Nguyễn Hữu An đành Mỹ, ngụy nhiều trận bằng dao găm.
 Sự phủ nhận của Thanh Thảo không đúng cả về mặt tình cảm và mặt sự thật lích sử.
 Sự phủ nhân quá khứ tổ tiên của Thanh Tháo là có chủ ý, ông muốn thổi phồng cái hành trang hôm nay.
Bài ca của chúng tôi
Là bài ca ống cống
Hành trang quân giải phóng\
Đơn giản nhất trên đời”
 Tôi cũng là người lính chiến trường đã từng giữ kho bãi quân trang quân dụng, cho đến tận bây giờ, tôi không biêt ống cống là cái ống gì? Ống cắt từ ống xăng ngầm hay ống nhôm? Mà nhôm thì chỉ có cái ca mèn của bộ đội thôi.
 Bài ca ống cống mà Thanh Thảo tụng ca lên nó chết nghẻo đâu trên rừng thời trận mạc.. Chắc nó bị sặc nước cống nên không sống được một giấy trong thơ ca!
 Hành trang của Quân giải phóng đơn giản nhất trên đời có thật thế không? Hành trang của mấy thằng lục lâm, mấy đứa lâm tặc cũng không đơn giản như thế này. Hành trang này thì đi đến đâu, đánh được ai?
Quân giải phóng với tư thế khác mới đánh được Mỹ - kẻ giàu có nhất thế giới chứ:
“Đội ngũ ta đi trùng trùng điệp điệp
Đội ngũ ta đị dài như tiếng hát”
(Chính Hữu)
“Anh đi xuôi ngược tung hoành
Bước dài như gió lay thành chuyển non”
(Tố Hữu)
Quân giải phóng như vậy mới trăm trận trăm thắng, mới mạnh hơn tất cả đạn bom, làm run sợ cả Lầu Năm Gốc. Còn Quân giải phóng trong thơ của Thành Thảo đánh con rệp cũng không xong! Đây là một cách làm méo mó hình ảnh người chiến sỹ Giải phóng quân trong thơ chống Mỹ!
    Phủ nhận quá khứ để khẳng định cái gì? Đó là bài ca chung chung không biết nó là bài ca gì, chắc chỉ có Thanh Thảo mới biết:
“ Bài hát của hôm nay
Thô sơ và rực sáng
Mang lẽ đời đơn giản
Nói được đến ngày mai…”
  Toàn sáo rỗng chung chung hô khẩu hiệu như Bút Tre từng ca thán:
Xông lên ta quyết đi đầu
Đi đầu không biết đi đâu?
Thanh niên dũng cảm đi đầu cứ đi!
(Giai thoại Bút Tre)
  Thanh Thảo không khắc họa được chân dung người Giải phóng quân. Anh Giải phóng quân trong Dấu chân qua trảng có còn:
“Những người sốt rét đang cơn
Dấu chân bẫm xuống đường trơn có nhòe?”
Thì ở Bài ca ống cống:
“Những anh chàng sốt rét
Tưởng đuổi ruồi không bay
Thế mà qua từng trạm
Cắt cơn là đi ngay”
Thế là tự mình đã phủ nhận lại cách viết của mình. Cắt cơn sốt rét là đi ngày thì thì một người con gái yếu đuối cũng làm được cần chi đưa vào hình ánh thơ ca!
 Thanh Thảo không khắc họa được hình tượng người chiến sỹ Giải phóng quân. Người lính bộ đội trong thơ Thanh Thảo là loại hạ phẩm thấp kém, nó như một nhóm lục lâm, sơn tràng, đào vàng nào đó.
 Bài thơ Bài ca ông cống làm theo thể thơ năm chữ, có 8 khổ. Thơ năm chữ dễ làm và cũng dễ hay. Nhưng làm không khéo nó lại thành vè mà vè rất dở. Bài này chẳng những vè dở mà lại sai cơ bản nữa.  Nếu thêm vào mở đầu:
Lẳng lặng mà nghe
Nghe vè cống nước
Thì Bài ca ống cống là bài vè sai tai hại.
   Thơ chống Mỹ chính thống đa phần là thơ cổ động cho cuộc chiến. Thật ra người lính  ra trận và xông lên diệt giặc chỉ một câu hô: xung phong là xong. Đồn địch tan tành. Lúc ấy thì không Kiều,  Lục Vân Tiên, ca dao, quan họ gì cả. Thơ cổ động nó có tác dụng như câu lệnh hô xung phong vậy.
  Sau cuộc chiến thì người ta đã quên nó lâu rồi. Nhưng có điều lại có người vẫn nhắc nó lăng xê nó lên điển hình và tung hê nó lên quá nó mức “ danh bất xứng tài đức” làm cho thế hệ sau hiểu sai nên xin có mạn phép nói lại vài nhời!
 
                      Hà Nội ngày 31 – 3 -2015
                                     Đ - H

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thống kê
  • Đang truy cập18
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm17
  • Hôm nay8,086
  • Tháng hiện tại118,115
  • Tổng lượt truy cập4,170,337
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây