Tại sao lá cờ cũ của Hà Lan là biểu tượng phân biệt chủng tộc?

Thứ hai - 19/08/2019 00:40
Sau nhiều tuần bạo lực, các cuộc tuần hành ủng hộ dân chủ mới nhất ở Hồng Kông dường như đã diễn ra một cách hòa bình. Hàng trăm ngàn người đã tập trung tại Công viên Victoria sau khi bị cảnh sát từ chối cho phép diễu hành qua trung tâm thành phố. Cuối tuần trước, người biểu tình đã chiếm sân bay thành phố. Luận điệu từ chính phủ Trung Quốc đã trở nên cứng rắn hơn.
Tại sao lá cờ cũ của Hà Lan là biểu tượng phân biệt chủng tộc?

Thế giới hôm nay: 19/08/2019

Print Friendly, PDF & Email

Nguồn: The Economist | Biên dịch: Đỗ Đặng Nhật Huy

TIN VẮN HÔM QUA

Sau nhiều tuần bạo lực, các cuộc tuần hành ủng hộ dân chủ mới nhất ở Hồng Kông dường như đã diễn ra một cách hòa bình. Hàng trăm ngàn người đã tập trung tại Công viên Victoria sau khi bị cảnh sát từ chối cho phép diễu hành qua trung tâm thành phố. Cuối tuần trước, người biểu tình đã chiếm sân bay thành phố. Luận điệu từ chính phủ Trung Quốc đã trở nên cứng rắn hơn.

Các tài liệu chính phủ bị rò rỉ về tác động tiềm tàng của Brexit không có thỏa thuận cho thấy người Anh có thể phải đối mặt với tình trạng thiếu lương thực, nhiên liệu và thuốc men, cũng như tình trạng chậm trễ nghiêm trọng tại các cảng biển. Thủ tướng Boris Johnson nói rằng Anh không có gì phải sợ khi rời Liên minh châu Âu mà không có thỏa thuận. Bộ trưởng phụ trách các công tác chuẩn bị hậu Brexit cho biết các tài liệu này đã nêu bật “kịch bản trong trường hợp xấu nhất”.

Một đám cháy lớn ở Bangladesh khiến 10.000 người mất nhà cửa. Đám cháy lan rộng qua Chalantika, một khu ổ chuột đông đúc ở thủ đô Dhaka. Không có báo cáo về người chết và ngọn lửa hiện đã được kiểm soát. Khoảng 100 người đã chết trong các vụ hỏa hoạn khác tại thành phố được phòng cháy lỏng lẻo này trong năm nay.

Một kẻ đánh bom tự sát của Nhà nước Hồi giáo đã giết chết 63 người khách dự đám cưới ở Afghanistan. Gần 200 người khác bị thương. Nhóm khủng bố này không tham gia các cuộc đàm phán giữa các chiến binh Taliban và Hoa Kỳ. Tổng thống Donald Trump rất muốn cải thiện an ninh tại đây để rút hàng ngàn lính Mỹ về nước.

Khoảng 500 người biểu tình cực hữu đã tập hợp tại Portland, Oregon, nơi họ xung đột với các nhà hoạt động chống phát xít, bất chấp sự hiện diện đông đảo của cảnh sát. Đây là cuộc biểu tình cực hữu lớn nhất ở Mỹ kể từ khi Donald Trump trở thành tổng thống. Portland, được coi là một thành phố phần lớn theo xu hướng tự do, đã trở thành một chiến trường giữa hai bên. Ông Trump cho biết chính quyền của ông đang xem xét việc coi những người chống phát xít là “một tổ chức khủng bố”.

Nicolas Dujovne, Bộ trưởng Tài chính Argentina, đã từ chức. Nền kinh tế Argentina đã chịu áp lực kể từ khi Tổng thống Mauricio Macri thất bại nặng nề trong cuộc bầu cử sơ bộ vào tuần trước. Đồng peso đã mất 1/5 giá trị so với đồng đô la Mỹ và các tổ chức xếp hạng tín dụng đã hạ mức xếp hạng của nước này. Các thị trường lo ngại rằng một chính phủ bảo hộ mới bây giờ có nhiều khả năng sẽ được hình thành.

Softbank, một công ty đầu tư của Nhật Bản, cho biết họ sẽ cho nhân viên của mình vay 20 tỷ đô la để đầu tư vào Quỹ Vision Fund mới của mình, theo báo cáo của Wall Street Journal. Masayoshi Son, ông chủ Softbank, có thể góp một nửa số tiền đó. Quỹ đầu tư mạo hiểm khổng lồ về công nghệ này đã được hậu thuẫn bởi các công ty như Apple và Goldman Sachs.

TIÊU ĐIỂM HÔM NAY

Xét xử cựu thủ tướng Malaysia Najib Razak

Bất chấp những nỗ lực để trì hoãn các thủ tục tố tụng, phiên tòa thứ hai xét xử Najib Razak liên quan đến tham nhũng tại quỹ 1MDB, một quỹ đầu tư của nhà nước, dự kiến ​​sẽ bắt đầu vào hôm nay. Cựu thủ tướng Malaysia, người khẳng định sự vô tội của mình, đã mất quyền lực trong cuộc bầu cử năm ngoái. Cương lĩnh chống tham nhũng của đối thủ của ông đã thu hút sự ủng hộ của người dân Malaysia, những người cảm thấy kinh hoàng vì 4,5 tỷ đô la đã biến mất khỏi 1MDB, theo Bộ Tư pháp Mỹ. Chính phủ hiện tại của Malaysia hứa sẽ dọn dẹp mớ hỗn độn này.

Bên cạnh truy tố ông Najib, chính phủ Malaysia cũng tìm cách truy tố các tổ chức hợp tác với 1MDB, bao gồm cả Goldman Sachs. Ngân hàng này phủ nhận các hành vi sai trái, nhưng cựu chủ tịch phụ trách Đông Nam Á của ngân hàng, Tim Leissner, đã nhận tội tại Mỹ về các cáo buộc rửa tiền và hối lộ ở nước ngoài. Đầu tháng này, Malaysia đã đệ đơn tố cáo hình sự đối với 12 nhân viên cũ và năm nhân viên hiện tại của Goldman Sachs theo một đạo luật vốn buộc các nhân viên cấp cao chịu trách nhiệm về các hành vi phạm tội có thể đã được thực hiện trong phạm vi giám sát của họ. Các nhà chức trách dường như muốn đưa vụ việc tại ngân hàng này ra làm gương.

Kinh tế Thái Lan tăng trưởng chậm lại

Số liệu GDP hàng quý của nền kinh tế lớn thứ hai Đông Nam Á sẽ được công bố hôm nay. Các nền kinh tế khác trong khu vực gần đây đã công bố các số liệu không được đẹp và Thái Lan, vốn phụ thuộc vào thương mại và du lịch, sẽ không phải ngoại lệ. Tốc độ tăng trưởng hàng năm trong Quý II có thể đã chậm lại xuống còn khoảng 2,5%, tốc độ thấp nhất trong bốn năm rưỡi qua. Nền kinh tế Thái Lan – vốn lớn hơn nhiều so với bốn nền kinh tế đang phát triển nhanh chóng của Việt Nam, Myanmar, Campuchia và Lào cộng lại – đang bị đè nặng bởi các thách thức thương mại, nợ của hộ gia đình và hạn hán.

Trong tháng này, một chính phủ liên minh mới giữa quân đội và phe bảo hoàng đã công bố gói kích thích trị giá 10 tỷ đô la. Chính phủ cũng đã hủy việc tăng lương tối thiểu được hứa hẹn trước đây và đang thúc đẩy việc miễn thị thực cho khách du lịch Trung Quốc và Ấn Độ. Đầu tháng này, ngân hàng trung ương đã cắt giảm lãi suất trong một động thái bất ngờ. Tất cả những điều này sẽ giúp giảm bớt sự suy thoái và giữ cho nền kinh tế tăng trưởng ở mức 2-3%. Nhưng với tốc độ này, việc đạt được vị thế quốc gia có thu nhập cao vào năm 2036, một tham vọng của chính phủ, sẽ mất vài thập niên nữa.

Quốc hội Anh muốn ngăn chặn một Brexit không thỏa thuận

Hầu hết các nghị sĩ muốn ngăn chặn một Brexit không thỏa thuận. Họ chỉ không thể đồng ý về cách làm như thế nào. Jeremy Corbyn, lãnh đạo Công Đảng cánh tả, đã đề nghị lãnh đạo một chính phủ tạm quyền. Chính phủ này sẽ trì hoãn việc rút Anh ra khỏi Liên minh châu Âu và tiến hành một cuộc tổng tuyển cử mới, với việc đảng của ông cam kết sẽ hỗ trợ một cuộc trưng cầu dân ý lần thứ hai.

Jo Swinson, lãnh đạo Đảng Dân chủ Tự do, đã loại trừ việc hợp tác với ông Corbyn vì Corbyn không thể giành được sự ủng hộ của các nghị sĩ Đảng Bảo thủ đang dao động. Họ không thích Brexit mà không có thỏa thuận, nhưng càng ghét cay ghét đắng ý tưởng ông Corbyn sẽ nắm tạm quyền, dù ngắn bao lâu đi nữa. Đối với những người cố gắng tránh một Brexit vô trật tự, sớm cho thấy những sai sót của một “chính phủ đoàn kết quốc gia” là một điều tốt. Các trợ lý tham mưu đang đề nghị các nghị sĩ nên ủng hộ một kế hoạch đơn giản hơn: buộc chính phủ phải hoãn Brexit thông qua một đạo luật thay vì hạ bệ chính phủ. Với việc Thủ tướng Boris Johnson cam kết sẽ đưa Anh ra khỏi EU vào ngày 31 tháng 10, thời gian hiện đang rất cấp bách.

Bức màn sắt ở Hungary

Hungary là nơi “viên gạch đầu tiên đã được gỡ khỏi Bức tường Berlin”, Helmut Kohl, thủ tướng đầu tiên của nước Đức thống nhất, đã nói như vậy vào năm 1990. Ba mươi năm trước đây, gần 700 “khách du lịch” Đông Đức, vốn tới thị trấn Sopron của Hungary để thực hiện một chuyến “dã ngoại toàn châu Âu”, đã đi qua biên giới tới Áo và từ đó đến Tây Đức, tận dụng sự tan băng của Chiến tranh Lạnh và sự do dự của những người lính biên phòng Hungary. Hàng chục ngàn người nữa sẽ theo chân họ trong vài tuần sau đó trước khi bức tường sụp đổ vào tháng 11.

Hôm nay Angela Merkel và Viktor Orban, các nhà lãnh đạo của Đức và Hungary, sẽ gặp nhau ở Sopron để kỷ niệm sự kiện đặc biệt đó. Sự kiện này sẽ đối diện với một sự mỉa mai: Bà Merkel là một cựu công dân Đông Đức nhưng hiện đang lãnh đạo một nước Đức thống nhất, dân chủ; còn ông Orban có xuất thân chính trị là một người đấu tranh cho tự do nhưng sau khi nắm quyền đã trở thành một nhà lãnh đạo bán chuyên chế.

Bảo vệ các loài có nguy cơ tuyệt chủng

Công ước về Buôn bán Quốc tế các Loài có Nguy cơ Tuyệt chủng (CITES) liệt kê gần 6.000 loài động vật đang bị đe dọa do khai thác quá mức. Trong số này có cả voi. Năm 1989, loài voi phải đối mặt với nguy cơ tuyệt chủng sau khi một nửa số lượng của chúng đã bị xóa sổ bởi nạn săn trộm chỉ trong một thập niên. CITES đã đưa loài động vật này vào Phụ lục I của nó, cấm hầu như tất cả các hoạt động mua bán quốc tế đối với các sản phẩm từ voi.

Tuần này, tại hội nghị tại Geneva, CITES sẽ xem xét liệu có nên nới lỏng các quy định ở những nơi mà số lượng voi đã phục hồi hay không. Các quốc gia muốn nới nhẹ quy định có lý do chính đáng. Nhiều nước đã đầu tư mạnh mẽ để hồi phục đàn voi và bây giờ cho rằng người nghèo phải có một phần động lực kinh tế trong việc tiếp tục việc bảo vệ đàn voi, ví dụ như bằng cách được phép bán ngà voi. Nhưng kinh nghiệm tại các quốc gia như Namibia và Nam Phi cho thấy ngay cả một thị trường hợp pháp nhỏ cũng khuyến khích hành vi săn trộm bằng cách cho phép những người buôn bán chợ đen biến ngà voi bất hợp pháp thành ngà voi hợp pháp.
 

Đại Chiến lược và Quyền lực Hoa Kỳ ở CATBD từ năm 1783

Print Friendly, PDF & Email

Tác giả: Allan Gyngell | Biên dịch: Đinh Nho Minh

By More Than Providence: Grand Strategy and American Power in the Asia – Pacific since 1783. Tác giả: Michael J. Green. New York: Columbia University Press, 2017. Bìa cứng: 725 trang.

Cuốn Hơn cả Sứ mạng Chúa ban: Đại Chiến lược và Quyền lực Hoa Kỳ ở Châu Á-Thái Bình Dương từ năm 1783 nghiên cứu rất kĩ, viết rất hay về chính sách chiến lược của Hoa Kỳ ở Châu Á, và được xuất bản rất đúng thời điểm. Lúc mà chính quyền Trump đang có những chính sách quốc tế khó lường và khác với truyền thống, các nhà nghiên cứu chính sách ở cả hai đầu Thái Bình Dương cần hiểu rõ hơn bao giờ hết về bản chất của những truyền thống đó và những lợi ích đằng sau.

Nếu một ứng viên truyền thống của Đảng Cộng hòa thay vì Trump thắng cử hồi tháng 11/2016, Michael Green gần như chắc chắn sẽ có một vị trí cấp cao về an ninh quốc gia ở Washington. Thay vào đó, ông tiếp tục đóng góp vào cuộc tranh luận về chính sách tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) và Đại học Georgetown ở Washington.

Lịch sử giai đoạn này là một điểm bắt đầu quan trọng cho cuộc tranh luận. Kể từ Chiến tranh giành Độc lập và những chuyến tàu đầu tiên trở nhân sâm từ New England về Trung Quốc – rất lâu trước khi Hoa Kỳ mở rộng khắp lục địa – Green nhận định rằng “các mối đe dọa, giao thương, và năng lực (của Hoa Kỳ) đều góp phần vào chiến lược bành trướng vào Thái Bình Dương của Hoa Kỳ” (trang 76).

Ông viết rằng trải qua hai thế kỉ, năm căng thẳng “xuất hiện trở lại với khả năng có thể đoán trước được” (trang 6) trong tiếp cận chiến lược của Hoa Kỳ với Châu Á: Châu Âu chống Châu Á; đại lục (Trung Quốc) chống lại hàng hải (Nhật Bản); vấn đề nên đặt đường phòng thủ tiền phương nơi nào; quyền tự quyết chống lại giá trị chung; chủ nghĩa bảo hộ chống lại tự do thương mại. Các lãnh đạo của Hoa Kỳ đều đồng ý rằng mục tiêu quốc gia là đảm bảo “Thái Bình Dương là nơi chuyển tiếp giá trị và hàng hóa Hoa Kỳ về phía Tây, chứ không phải là con đường cho các mối đe dọa đi về phía nội địa” (trang 5).

Giao thương là một trong những yếu tố cốt lõi trong câu chuyện của Green, trong lúc Hoa Kỳ đang tìm cách tranh giành cơ hội kinh tế tại Trung Quốc từ tay các đế quốc Châu Âu. Nửa sau thế kỉ 19 chứng kiến Sáng kiến Vành đai và Con đường phiên bản Hoa Kỳ bởi nước này tìm cách mở rộng về phía Tây với việc mua Alaska năm 1867 và sáp nhập Hawaii năm 1898.

Cho đến đầu thế kỉ 20, đặc biệt là thời chính quyền Tổng thống Theodore Roosevelt, tất cả các yếu tố của chiến lược Hoa Kỳ tại Châu Á đã được hình thành. Các yếu tố này bao gồm “một hải quân mạnh, sự hiện diện ở Tây Thái Bình Dương qua việc sáp nhập đất đai, mở rộng ảnh hưởng của Hoa Kỳ qua giao thương với sự hỗ trợ với các nước Châu Á độc lập với chính quyền hiệu quả, và sự tham gia vào chính trị cường quyền kiểu Châu Âu” (trang 104).

Cách tiếp cận này thể hiện quan điểm của học giả mà Green ngưỡng mộ nhất và cũng là người đã ảnh hưởng tới cách ông nghiên cứu về khu vực: sĩ quan hải quân, nhà sử học và chiến lược gia về quyền lực hảng hải thế kỉ 19 Alfred Thayer Mahan. Green viết rằng Mahan đã đưa ra “ý tưởng đại chiến lược toàn diện đầu tiên cho Hoa Kỳ và Thái Bình Dương – tận dụng công cụ ngoại giao, giá trị, quân sự, và kinh tế để theo đuổi lợi ích quốc gia” (trang 80). Trong số này bao gồm cả các “công cụ cưỡng bức khi cần thiết và có thể” (trang 104).

Trong thế kỉ vừa qua, Hoa Kỳ đã vô hiệu hóa mối đe dọa từ sự bành trướng của Nhật Bản và Liên Xô. Hoa Kỳ đã thiết lập được một hệ thống liên minh mạnh, cũng như ủng hộ và chống lưng cho hệ thống giao thương mở để tạo nên kì tích kinh tế Châu Á.

Cuốn sách cũng nhắc đến những vấn đề khó như vấn đề hạt nhân của Triều Tiên. Tổng thống Bill Clinton đã tuyên bố vào tháng 11 năm 1993 rằng Bình Nhưỡng “không thể được phép phát triển vũ khí hạt nhân” sau khi Bình Nhưỡng rút khỏi Hiệp ước Chống Phổ biến Vũ khí Hạt nhân (trang 466).

Nhìn chung, Đông Nam Á được nhắc đến ít hơn trong câu chuyện địa chính trị so với Đông Bắc Á. Các nước như Philippines và Việt Nam đang giống như đấu trường nơi đại chiến lược diễn ra hơn là người chơi chủ động trong quá trình này. Có một câu chuyện khác ở đây, nhưng dễ hiểu là Green không đả động gì đến nó.

Giọng văn của cuốn sách thay đổi khi viết về thời kì tác giả đang nắm giữ vị trí cao cấp trong chính quyền Tổng thống George W. Bush. Bản thân tác giả miêu tả sự thay đổi này là “từ một sử gia…thành một người chép sử trong cuộc” (trang 483). Cuộc tranh luận ở Washington dưới thời Bush và Obama vì vậy sẽ nghe giống hồi kí hơn lịch sử và sẽ cần có thêm thời gian kiểm chứng trước khi ảnh hưởng và kết quả của các cuộc tranh luận đó có thể được thấy rõ.

Green kết luận một cách thận trọng và thuyết phục rằng đại chiến lược Hoa Kỳ thường “không liền mạch và thiếu hiệu quả, nhưng về tổng thể thì hiệu quả (trang 541).

Tuy nhiên hiện giờ, mục tiêu dài hạn kiểu Mahan là ngăn chặn sự trỗi dậy của “bất cứ đối thủ bá quyền nào ở trong lục địa Châu Á” (trang 81) đang bị thách thức hơn bao giờ hết. Sử dụng các công cụ kinh tế, quân sự và đối ngoại, Trung Quốc dưới thời Chủ tịch Tập Cận Bình là một đối thủ với tầm cỡ mà Hoa Kỳ chưa bao giờ phải đối mặt ở khu vực. Theo lời Green: “cơ hội để Hoa Kỳ sửa sai nếu mắc phải sai lầm ở Châu Á đang hẹp dần” (trang 428). Để đối phó hiệu quả, các lãnh đạo Hoa Kỳ cần nắm vững “chiến lược phức tạp ít nhất như là một ván cờ vua ba chiều” (trang 543).

Tuy nhiên hiện giờ có vẻ Washington chưa nắm vững được điều đó. Chính sách bảo hộ thương mại, các tín hiệu nửa vời với đồng minh và thiếu cam kết với các giá trị cốt lõi của trật tự thế giới tự do dưới thời Tổng thống Trump đi ngược lại những chiến lược lâu dài mà Green đã đề ra trong cuốn sách của ông. Nhưng khi Hoa Kỳ đã cân bằng lại được về mặt chính trị và các nhà hoạch định chính sách bắt đầu hoạch định kế hoạch mới cho tương lai, họ chắc chắn phải bắt đầu từ cuốn sách của Green.

Allan Gyngell là Giáo sư Danh dự tại Đại học Quốc gia Australia, Canberra.

Nguồn bài điểm sách bằng tiếng Anh: Contemporary Southeast Asia, Vol. 39, No. 3 (2017), pp. 574-76.
 

Tại sao lá cờ cũ của Hà Lan là biểu tượng phân biệt chủng tộc?

Print Friendly, PDF & Email

20150627_usp505

Nguồn: “How an old Dutch flag became a racist symbol”, The Economist, 22/6/2015.

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng | Hiệu đính: Lê Hồng Hiệp

Các phần tử phản động thường thích thú với những lá cờ không còn tồn tại. Dylann Roof, một kẻ 21 tuổi theo thuyết Người da trắng thượng đẳng vừa bị bắt vì tội giết chín người Mỹ gốc Phi tại một nhà thờ ở Charleston vào tuần trước, từng đăng hình ảnh của một vài lá cờ như thế lên mạng internet. Trên một trang web mà hắn tạo ra để quảng bá các quan điểm phân biệt chủng tộc của mình (hiện đã bị gỡ bỏ), có hình ảnh hắn đang cầm lá cờ cũ nổi tiếng của Mỹ: cờ Liên minh miền Nam Hoa Kỳ, đại diện cho phe ủng hộ chế độ nô lệ trong cuộc nội chiến Mỹ. Thêm nữa, trong một bài đăng trên Facebook, Roof mặc một chiếc áo khoác in hình lá cờ cũ của Rhodesia (nay là Zimbabwe) và lá cờ thời phân biệt chủng tộc ở Nam Phi. Trong đó, lá cờ cũ của Nam Phi là gây tò mò nhất, vì nó được dựa trên một lá cờ cũ của Cộng hòa Hà Lan hồi thế kỷ 18. Kỳ lạ hơn nữa, chính lá cờ cũ đó của Hà Lan cũng mang ẩn ý về sự phản động và phân biệt chủng tộc. Tại sao lại như vậy?

Lá cờ cũ của Liên bang Nam Phi được sử dụng từ năm 1928, những ngày đầu của chế độ do người da trắng cầm quyền, đến năm 1994, khi sự phân biệt chủng tộc được xóa bỏ và người da màu đạt được bình đẳng về chính trị. Thiết kế của nó phản ánh nguồn gốc lịch sử của đất nước, là một thuộc địa do người da trắng châu Âu cai trị. Nó cũng thể hiện các cuộc xung đột dài hàng thế kỷ giữa hai nhóm dân da trắng, một bên là hậu duệ của những người Hà Lan di cư sang (thường gọi là người Boer) và một bên là những người Anh đến sau. Nền cờ dựa trên một trong những lá cờ của Các tỉnh Hà Lan Thống nhất (United Provinces of the Netherlands) khi nó còn là một đế quốc toàn cầu trong thế kỷ 18, với ba sọc ngang: cam, trắng và xanh. Trên sọc trắng, nằm ở trung tâm, có ba lá cờ khác được thu nhỏ. Bên trái là cờ Anh, đại diện cho những vùng ven biển là thuộc địa của Anh từ năm 1806 đến năm 1910. Ở chính giữa và bên phải lần lượt là cờ của Orange Free State (Nhà nước tự do Orange) và Transvaal, hai nước cộng hòa mà người Boer cai trị ở vùng trung tâm cho đến khi họ thua trận trước người Anh trong một cuộc chiến từ năm 1899 đến năm 1902 (Chiến tranh Boer lần hai – NHĐ).

Cờ Nam Phi thời kỳ 1928-1994
Cờ Nam Phi thời kỳ 1928-1994
20150627_usp512_290
Cờ Prinsenvlag

Màu cam biểu tượng cho lòng yêu nước của người Boers ở Nam Phi và những người anh em Hà Lan của họ. Màu này bắt nguồn từ William xứ Orange-Nassau, vị quý tộc đã chỉ huy cuộc chiến chống Tây Ban Nha để giành độc lập cho Hà Lan, và sau đó, con cháu ông đã trở thành các nhà lãnh đạo quân đội của Cộng hòa Hà Lan (mà ngày nay là Hoàng gia Hà Lan.) Những người ủng hộ William đã dùng một lá cờ mang màu sắc của dòng họ ông (Nhà Orange-Nassau,) mà người Hà Lan gọi là Oranje-blanje-bleu (một biệt danh dùng thứ tiếng “bồi” lai giữa tiếng Hà Lan và tiếng Pháp). Nó thường được gọi là “Prinsenvlag” hơn, nghĩa là cờ của hoàng tử. Tuy nhiên, nó không phải là cờ Hà Lan hiện nay. Hà Lan đã luôn dùng một lá cờ màu đỏ, trắng và xanh. Phiên bản này đã trở thành lá cờ duy nhất từ năm 1795 đến 1814, khi nhà nước Hà Lan đã trải qua một loạt các biến đổi, bao gồm một cuộc cách mạng chống Nhà Orange và việc Hà Lan bị Pháp chiếm đóng (năm 1793). Cờ Prinsenvlag trở lại sau khi Nhà Orange lên nắm quyền lần nữa vào năm 1814, nhưng lá cờ đỏ, trắng, xanh vẫn chiếm ưu thế.

Trong suốt thế kỷ 19, khi Hà Lan dân chủ hóa và phong trào công nhân ở đây tăng lên, cờ Oranje-blanje-bleu dần gắn liền với phe cực hữu có tư tưởng dân tộc chủ nghĩa. Cánh hữu Hà Lan thường ủng hộ Nhà Orange, trong khi cánh tả thường muốn hạn chế hoặc loại bỏ chế độ quân chủ. Trong những năm đầu thế kỷ 20, phe cực hữu đã sản sinh ra phong trào phát xít riêng của Hà Lan – phong trào Quốc xã (Nationaal-Socialistische Beweging – NSB). Năm 1937, nữ hoàng Hà Lan chọn lá cờ đỏ, trắng và xanh làm cờ chính thức, nhưng NSB vẫn ủng hộ việc sử dụng cờ Prinsenvlag. Khi Đức Quốc xã chiếm đóng nước này và dùng NSB như một chế độ bù nhìn ở địa phương, cờ Prinsenvlag thể hiện âm hưởng của hệ tư tưởng phân biệt chủng tộc Đức Quốc xã; giống như cờ Liên minh miền Nam Hoa Kỳ, nó cũng trở thành biểu tượng cho sự phản quốc. Nhiều thập niên sau Thế chiến II, dùng cờ Prinsenvlag ở Hà Lan được xem như là phản động, tương tự như việc dùng biểu tượng chữ vạn (của Đức Quốc xã).

Tuy nhiên, trong vài năm qua Prinsenvlag lại trở thành một vấn đề gây chia rẽ trong xung đột chính trị mới tại Hà Lan về chủng tộc, tôn giáo và di cư. Chính khách dân túy chống nhập cư và chống Hồi giáo Geert Wilders và Đảng Tự do (PVV) của ông tuyên bố lá cờ là một biểu tượng của niềm tự hào Hà Lan và cần được thanh tẩy ý nghĩa Đức Quốc xã của nó. Một vụ ồn ào trên truyền thông quốc gia đã nổ ra vào năm 2011 khi lá cờ được phát hiện trên cửa sổ văn phòng của Đảng này trong Quốc hội. PVV sử dụng Prinsenvlag tương tự như cách mà những người cánh hữu ở miền Nam nước Mỹ sử dụng cờ Liên minh miền Nam Hoa Kỳ: một sự khiêu khích chính trị. Điều này tạo cơ sở cho cánh tả đưa ra những cáo buộc phân biệt chủng tộc, và do đó càng làm tăng sự oán giận và đoàn kết phía cánh hữu.

Cờ quận Bronx, New York
Cờ quận Bronx, New York

Roof có thể không được nhận thức được điều này, nhưng việc hắn dùng hình ảnh lá cờ cũ của Nam Phi là một hành vi hai trong một: một lá cờ phân biệt chủng tộc cũ dựa trên một lá cờ cũ khác, mà hiện tại chính nó cũng bị xem là phân biệt chủng tộc. Và có lẽ cũng kỳ lạ khi mà lá cờ này lại gắn liền với Hà Lan, một đất nước vốn lâu nay nổi tiếng về lòng khoan dung, dù hiện tại ít nhiều bị phai nhạt. Nhưng trong khi đội tuyển bóng đá quốc gia Hà Lan vẫn mặc màu cam, Oranje-blanje-bleu đã dần không còn được sử dụng chính thức, không chỉ ở Hà Lan, mà cả trên những lá cờ của các cựu thuộc địa của Đế quốc Hà Lan – với một vài ngoại lệ. Ba thuộc địa cũ của Hà Lan vẫn dùng lá cờ màu cam, trắng và xanh là thành phố Albany, thành phố New York, và quận Bronx (thuộc New York). Những thành phố này sử dụng các màu sắc cũ nhằm khơi gợi lại một bản sắc địa phương xưa cũ theo chủ nghĩa tự do Hà Lan.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

NÊN CÔNG BẰNG VỚI DÂN KHÔNG LẤY AI ĐÁNH GIẶC!

( Nhân vụ kiện của dân Bằng A lên Tòa án quận Hoàng Mai) Nhà thơ Đỗ Hoàng Ngày 22 tháng 5 năm 2014, Tòa án Quận Hoàng Mai có công văn gửi ông Chủ tịch UBND quận Hoàng Mai về việc nhận đơn khiếu kiện của ông Lưu Bách Thuật và bà Lưu Thị Hợi trú tại cụm dân cư Bằng A, phường Hoàng Liệt, quận...

Thống kê
  • Đang truy cập47
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm46
  • Hôm nay5,127
  • Tháng hiện tại173,572
  • Tổng lượt truy cập3,486,416
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây