Hitler thành lập không quân

Thứ hai - 15/07/2019 01:49
Vào ngày này năm 1935, lãnh đạo Đức Quốc xã Adolf Hitler đã ký một sắc lệnh bí mật, cho phép thành lập Không quân (Luftwaffe) – đơn vị thứ ba trong của quân đội Đế chế (Wehrmacht), sau bộ binh (Heer) và hải quân (Kriegsmarine). Trong sắc lệnh này, Hitler bổ nhiệm Hermann Goering, một anh hùng không quân Đức từ Thế chiến I, v
HITLER THÀNH LẬP KHÔNG QUÂN
Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng
Vào ngày này năm 1935, lãnh đạo Đức Quốc xã Adolf Hitler đã ký một sắc lệnh bí mật, cho phép thành lập Không quân (Luftwaffe) – đơn vị thứ ba trong của quân đội Đế chế (Wehrmacht), sau bộ binh (Heer) và hải quân (Kriegsmarine). Trong sắc lệnh này, Hitler bổ nhiệm Hermann Goering, một anh hùng không quân Đức từ Thế chiến I, đồng thời là quan chức cấp cao của Đức quốc xã, làm Tổng tư lệnh lực lượng không quân mới.
Khi Thế chiến I kết thúc, Hiệp ước Versailles đã cấm thành lập lực lượng không quân ở Đức. Nhưng vào năm 1926, một hãng hàng không dân sự tên Lufthansa đã được thành lập và huấn luyện bay cho những người sau này sẽ trở thành phi công của Luftwaffe.
Sau khi lên nắm quyền vào năm 1933, Hitler bắt đầu bí mật phát triển một lực lượng không quân hiện đại và bổ nhiệm Goering làm Bộ trưởng Không quân. (Trong Thế chiến I, Goering đã chỉ huy một phi đội máy bay nổi tiếng, trong đó gồm cả phi công “Nam tước Đỏ” Manfred von Richthofen.) Tháng 02/1935, việc chính thức thành lập Luftwaffe trở thành một bước tiến quan trọng trong chương trình tái vũ trang của Hitler.
Luftwaffe đã được ngụy trang và phát triển từng bước để không cho các chính phủ nước ngoài biết. Quy mô và thành phần của các đơn vị không quân Luftwaffe đều được giữ bí mật. Tuy nhiên, vào tháng 03/1935, Anh thông báo tăng cường lực lượng Không quân Hoàng gia (Royal Air Force – RAF), và vì không chịu thua kém, Hitler cũng đã tiết lộ về Luftwaffe mà khi đó đã phát triển nhanh chóng thành một lực lượng không quân đáng gờm.
Chương trình tái vũ trang nước Đức đã phát triển với tốc độ đáng báo động, Anh và Pháp lên tiếng phản đối, nhưng chẳng thể theo kịp người Đức. Không chỉ các đơn vị không quân của Đức đã tăng trưởng đáng kể, mà cả những máy bay chiến đấu mới của Đức – chiếc Me-109 – cũng tiên tiến hơn rất nhiều so với máy bay của Anh, Pháp hay Nga. Me-109 từng được dùng trong Nội chiến Tây Ban Nha. Các phi công Luftwaffe đã được huấn luyện khi tiến hành tấn công các thị trấn Tây Ban Nha. Chỉ riêng tại thị trấn Guernica, đã có hơn 1.000 người thiệt mạng trong một vụ đánh bom tàn bạo của không quân Đức vào tháng 04/1937.
Luftwaffe được hình thành như một phần quan trọng của blitzkrieg (chiến tranh chớp nhoáng) – chiến lược quân sự nguy hiểm do Tướng Heinz Guderian phát triển. Cụ thể, khi các xe tăng Đức thọc sâu vào lãnh thổ đối phương, các máy bay thuộc Luftwaffe sẽ ném bom nhắm phá hủy các đường viện trợ và hệ thống thông tin liên lạc của kẻ địch, đồng thời gây nên hoảng loạn. Tính đến khi Thế chiến II bùng nổ vào tháng 09/1939, Luftwaffe đã có một lực lượng gồm 1.000 máy bay chiến đấu và 1.050 máy bay ném bom.
Đầu tiên là Ba Lan và sau đó Đan Mạch, Na Uy, Hà Lan, Bỉ và Pháp đã thất thủ trước blitzkrieg. Sau khi Pháp đầu hàng, Đức Quốc xã đã dùng Luftwaffe để tấn công Anh, hy vọng tiêu diệt Không quân Hoàng gia Anh (RAF) nhằm chuẩn bị cho một cuộc đổ bộ của quân Đức. Tuy nhiên, trong trận không chiến Anh nổi tiếng (Battle of Britain), RAF với số lượng vượt trội đã thắng được Luftwaffe nhờ vào công nghệ radar, các máy bay Spitfire thế hệ mới, cùng cả sự dũng cảm và may mắn. Cứ mỗi máy bay của Anh bị bắn hạ thì hai máy bay chiến đấu của Đức bị phá hủy. Đối mặt với sự kháng cự từ người Anh, Hitler đã thay đổi chiến lược trong trận không chiến, từ bỏ kế hoạch xâm lược mà thay vào đó cố gắng đánh bom London. Tuy nhiên, chiến lược mới này khiến Luftwaffe gặp khó khăn vì thiếu hụt máy bay ném bom tầm xa. Đầu năm 1941, cuộc không chiến Anh đã kết thúc trong thất bại.
Người Anh đã khiến Luftwaffe thất bại lần đầu tiên. Sau đó là người Nga. Cuối năm đó, Hitler ra lệnh xâm lược Liên Xô, nhưng những chiến thắng ban đầu lại dần biến thành một thảm họa. Hitler càng kiên quyết chiến đấu để vượt qua sự kháng cự của người Nga thì Luftwaffe càng suy yếu và mất đi ưu thế trên không của mình trước các cuộc tấn công ngày một nhiều từ phía Anh và Mỹ. Đến khi cuộc đổ bộ D-Day của Đồng minh vào Normandie (06/1944) nổ ra, Luftwaffe chỉ còn là “bộ xương khô.”
Cách triệt tiêu các Thiên đường thuế
Nguồn: Bradford DeLong & Micheal DeLong, “Sunlight on Tax Havens“, Project Syndicate, 28/09/2015.
Biên dịch: Ninh Thị Thanh Hà | Hiệu đính: Lê Hồng Hiệp
Các thiên đường thuế được thiết kế một cách kín đáo và ít minh bạch. Toàn bộ lý do cho sự tồn tại của những thiên đường này là để che giấu đống của cải đang được đặt đâu đó bên trong chúng. Và cuốn sách mới của Gabriel Zucman, có tựa đề Của cải cất giấu của các quốc gia: Tai hoạ thiên đường thuế (The Hidden Wealth of Nations: The Scourge of Tax Havens),lần đầu tiên tiết lộ vai trò của chúng lớn đến đâu trong nền kinh tế toàn cầu.
Zucman kiểm tra sự chênh lệch trong các tài khoản thanh toán quốc tế để cung cấp những số liệu chính xác và đáng tin cậy nhất có thể có được về số tiền được cất trữ tại các thiên đường thuế. Ông ước tính khoảng 8% của cải tiền bạc của thế giới – tương đương 7,6 nghìn tỉ đô la Mỹ – được giấu tại những nơi như Thụy Sỹ, Bermuda, Quần đảo Cayman, Singapore, và Luxembourg. Con số này còn nhiều hơn số của cải sở hữu bởi nửa số dân nghèo khó trong số 7,4 tỉ người trên thế giới.
Con số trên có hệ quả quan trọng vì nó đại diện cho số tiền mà đáng lẽ phải được tính thuế. Nếu những nước giàu có ở châu Âu và Bắc Mỹ không thể đánh thuế người giàu một cách hiệu quả, họ khó mà bảo đảm được nền dân chủ xã hội và làm giảm phần nào sự bất bình đẳng sâu sắc vốn gần đây đang ảnh hưởng đến nền kinh tế của họ. Tương tự như thế, các nền kinh tế mới nổi cũng có ít hy vọng thực hiện được hệ thống thuế lũy tiến nếu họ không thể tìm được của cải của những nhà tài phiệt.
Chắc chắn là cuốn sách của  Zucman dựa trên giả thiết chưa được chứng minh là có thể tìm được những số liệu quan trọng trong dữ liệu thường được phân loại trong mục “lỗi và sót”. Nhưng có nguyên nhân hợp lý để tin tưởng rằng số liệu của ông là đúng. Ngân hàng Trung ương Thụy Sỹ công bố chỉ riêng tại các ngân hàng của nước này, người nước ngoài nắm giữ 2.400 tỉ đô la. Và trong khi Thụy Sỹ có lẽ là thiên đường thuế lâu đời nhất, đây không phải là nơi thuận lợi nhất để người ta cất tiền.
Một lý do tại sao các thiên đường thuế lại khó dẹp bỏ là bởi không phải tất cả mọi thành viên trong chính phủ đều nhất thiết nhìn nhận chúng giống nhau. Bất cứ đâu mà tham nhũng ăn sâu – như ở Nga, Trung Quốc, và phần lớn Trung Đông – nhiều quan chức có thể coi các thiên đường thuế không phải là một vấn đề về thu ngân sách, mà là một khía cạnh hấp dẫn trong công việc của mình.
Ngay cả ở Mỹ, tất cả các chính sách thường xuyên  được thiết kế một cách có tính toán để cho phép – hơn là triệt tiêu – việc trốn thuế thông qua các thiên đường thuế. Theo cách nói của một cựu quan chức cấp cao dưới thời Tổng thống George W. Bush: “Suy cho cùng thì đây là vấn đề về tự do”. Sự quản lý lỏng lẻo đó là một nguyên nhân chính trong việc việc doanh thu thuế thu nhập doanh nghiệp của Mỹ sụt giảm 1/3 kể từ cuối những năm 1990.
Khi nhắc đến các thiên đường thuế, người ta thường nói là không thể làm được gì. Chủ quyền quốc gia quá quan trọng nên không thể bị đặt dưới luật thuế quốc tế được. Và những nhà tài phiệt ngày nay được xem là có ảnh hưởng lớn đối với các chính trị gia được bầu cũng như các công chức. Hơn một thế kỷ trước, thống đốc bang New Jersey Woodrow Wilson lúc đó đã thuyết phục cơ quan lập pháp tiểu bang để New Jersey ngừng không còn làm thiên đường thuế cho các doanh nghiệp nữa. Ngay khi điều đó trở thành hiện thực, các tập đoàn Mỹ đã chuyển trụ sở đăng ký kinh doanh của họ từ New Jersey sang bang láng giềng Delaware.
Nhưng điều những người cho rằng chính sách hợp tác quốc tế là bất khả thi không nói ra đó là chính sách hợp tác quốc tế lúc nào cũng có vẻ khó đạt được cho đến khi các điều kiện thay đổi một cách bất ngờ và mọi thứ bắt đầu đâu vào đó. Các thiên đường thuế có thể bị triệt tiêu với điều kiện là các lỗ hổng pháp lý cho phép tránh thuế hợp pháp phải được bịt lại và có các cơ chế thực thi khiến cho việc trốn thuế không còn đáng được mạo hiểm thực hiện nữa.
Bước đầu tiên nên là tăng sự minh bạch. Như người ta thường nói “ánh sáng mặt trời là thuốc diệt khuẩn tốt nhất”. Về phần mình, Zucman nghiêng về một danh bạ thống nhất toàn cầu – một cơ sở dữ liệu công khai cung cấp chi tiết về việc sở hữu các công cụ tài chính mà công chúng có thể truy cập được.
Bước thứ hai sẽ là dịch chuyển cơ sở tính thuế thu nhập doanh nghiệp từ dựa trên lợi nhuận được báo cáo kiếm được tại một nước sang dựa trên doanh thu và tiền lương chi trả ở quốc gia đó. Như Zucman đã chỉ ra, một tập đoàn có thể di chuyển trụ sở chính và sử dụng các cơ chế như chuyển giá để dịch chuyển gánh nặng thuế, nhưng để dịch chuyển nhân viên của mình qua biên giới là việc khó hơn nhiều, và họ càng không thể dịch chuyển khách hàng của mình.
Nếu chúng ta muốn chống lại sự bất bình đẳng một cách hiệu quả thì đánh thuế lũy tiến một cách đúng đắn cần trở thành một phần của gói chính sách. Nhưng nếu chúng ta không triệt tiêu các thiên đường thuế ngay bây giờ thì chúng ta sẽ nhận ra không thể thực thi được một chính sách như thế.
Bradford Delong là giáo sư ngành kinh tế học tại Đại học California, Berkeley, và là nghiên cứu viên tại Văn phòng Quốc gia về Nghiên cứu Kinh tế. Ông cũng là Phó Trợ lý Bộ trưởng Tài chính dưới thời Tổng thống Clinton, giai đoạn ông đã tham gia rất nhiều vào các cuộc đàm phán về ngân sách và thương mại.
Micheal M. DeLong là nhà tổ chức cộng đồng cho tổ chức Ceasefire Oregon.
Copyright: Project Syndicate 2015 – Sunlight on Tax Havens

Nghiên cứu Quốc tế gửi bản báo.
P/v

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thư nhà thơ Triệu Lam Châu gửi Đỗ Hoàng

Tuy Hoà, đêm 21 tháng 1 năm 2012 Thân mến gửi: Nhà thơ Đỗ Hoàng   Hơn một năm trước tôi có đọc bài dịch thơ Việt ra thơ Việt của anh đăng trên Tạp chí Nhà văn, thời anh Nguyễn Trác làm tổng biên tập. Tôi rất tâm đắc với việc làm của anh. Anh là một người anh hùng trên mặt trận giữ gìn sự...

Thống kê
  • Đang truy cập14
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm13
  • Hôm nay1,555
  • Tháng hiện tại38,922
  • Tổng lượt truy cập3,269,075
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây